Tiểu Sử
Hành Trạng
10. Thiền sư Tử Tuyền ở Trường thủy. Thiền sư Tử Tuyền ở Trường thủy tại Tú châu, vốn người xứ Gia hưng. Từ lúc mới xuất gia, Sư chuyên trì tụng kinh Lăng Nghiêm không khi ngừng nghỉ, Sư nương tựa theo Pháp sư Hồng Mẫn nghe giảng đến “Hai tướng động tỉnh liễu nhiên bất sinh” mà có sự tỉnh ngộ, bèn nói với Pháp sư Hồng Mẫn rằng: “Ném không đánh cây còn rơi lại nêm lưới, dất mắt dương mày đã thành phỏng bàn nghị, vất bỏ hai đường ấy đi mới khế hợp với ý chỉ này”. Pháp sư Hồng Mẫn vỗ về mà hứa khả đó. Nhưng Sư lại muốn tham cứu nguồn thiền, chưa rõ biết nói thửa sang. Nghe Thiền sư Giác ở Lang da là bậc đạo hạnh trọng vọng ở đương thời, liền tìm đến nơi pháp tịch, lên ngay giảng đường, tiếp theo Sư ra thưa hỏi: “tịnh bản nhiên, cớ sao bỗng sinh ra núi sông đất liền?” Thiền sư Giác cậy thế lực mà đáp rằng: “ tịnh bản nhiên, cớ sao bỗng sinh ra núi sông đất liền”. Sư bèn lãnh ngộ, liền đảnh lễ kính tạ thưa rằng: “Nguyện xin được theo hầu khăn Bình!” Thiền sư Giác bảo: “Tông của ông đã không được phát chấn từ lâu, ông nên gắng chí phù trì, ngõ hầu báo đáp ân đức chư Phật, chớ lấy Tông khác làm lớn vậy!” Sư mới y theo lời chỉ dạy ấy lễ bái lại mà tạ từ. Sau, Sư đến Trường thủy, thừa bẩm giáo pháp. Một ngày nọ, trông nhìn xuống đại chúng, Sư bảo: “Ðạo chẳng do ngôn tượng mà được, Thiền chẳng bởi phỏng nghị mà biết. Hiểu ý thông Tông từng không riêng đạt. Do đó đối với hai Tông thảy đều kính ngưỡng vậy”. Sư từng sớ giải các kinh Lăng Nghiêm v.v... hưng thạnh hành trì ở đời.
