ĐS Thích Pháp An

Tiểu Sử

Danh Tánh ĐS Thích Pháp An -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối PhápĐS Thích Tuệ Viễn - Khai Tổ Liên Tông Trung Hoa
Đồng Môn ♂️ 0-ĐS Thích Đàm Tiên, ♂️ 0-ĐS Thích Ðàm Thuận, ♂️ ĐS Thích Tăng Tế, ♂️ ĐS Thích Đàm Ung, ♂️ 0-TS Đạo Thụ, ♂️ 0-TS Đạo Hằng, ♂️ 0-TS Đàm Tẩy, ♂️ ĐS Thích Đạo Tổ, ♂️ ĐS Thích Đạo Uông, ♂️ TS Thích Tăng Triệt, ♂️ 0-TS Tuệ Yến, ♂️ 0-TS Đàm Ấp, ♂️ 0-TS Pháp Lĩnh, ♂️ 0-TS Tuệ Bảo, ♂️ 0-TS Pháp Tịnh, ♂️ 0-TS Pháp U

Hành Trạng

Thích Pháp An: Ngài tên làTừ Khâm, chưa rõ người thuộc xứ nào, là đệ tử của tổ Tuệ Viễn. Khéo trì giới luật, giảng nói các kinh đồng thời tu tập thiền định. Có tài giáo hoá kẻ mê muội khiến họ dứt tà quay về nẻo chánh.

Vào niêu hiệu Nghĩa Hy đời Tấn ở huyện Tân Dương có nạn hổ. Trong huyện có lập một miếu thờ thần dưới gốc đại thọ. Cư dân ở quanh đó vài trăm. Mỗi đêm có vài ba người chết vì nạn hổ. Có lần Ngài đi du hoá đến huyện ấy gặp lúc trời về chiều tối, Ngài đành tá túc dưới gốc cây này. Vì cư dân trong lòng sợ hổ nên họ đóng cửa sớm. Ngài Pháp An toạ thiền suốt đêm dưới gốc cây. Lúc đó khoảng chạng vạng Ngài nghe tiếng hổ vác xác người đến để ở hướng Bắc của gốc cây. Nó thấy Ngài vừa mừng vừa sợ rồi chạy đến phủ phục trước Ngài. Ngài thuyết pháp và truyền giới xong, nó bèn quỳ im nơi đó, lát sau thì bỏ đi.

Sáng hôm sau người trong làng theo dấu hổ tìm đến gốc cây thấy ngài Pháp An thì hết sức kinh ngạc, cho rằng đây là thần. Bèn truyền chuyện này khắp cả huyện, quan dân đều tôn sùng Ngài. Từ đấy trở đi nạn hổ chấm dứt. Nhân đó đổi miếu thần, cho Ngài làm chùa. Ruộng đất quang vùng đều bỏ ra làm ruộng chùa. Sau đó Ngài muốn họa một bức tượng bằng đồng xanh nhưng ngặt nổi không có đồng. Trong đêm Ngài mộng thấy có người đến bên giường Ngài nói:

- Dưới đây có chuông đồng.

Tỉnh dậy Ngài đào lên được hai cái, Ngài lấy chất màu xanh hoạ tượng và lấy đồng cho ngài Tuệ Viễn đúc tượng Phật. Còn một cái sau này quan thái thú ở Vũ Xương tên là Năng Vô Hoạn mượn xem rồi giữ luôn. Ngài Pháp An sau này không biết thị tịch ở đâu.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.