Tiểu Sử
Hành Trạng
HÒA THƯỢNG THẠCH LÂU ở PHẦN CHÂU
PHÁP TỰ ĐỜI THỨ HAI của THANH NGUYÊN HÀNH TƯ
PHÁP TỰ của THẠCH ĐẦU HY THIÊN
Sư thượng đường, có ông tăng bước ra hỏi:
- Chưa hiểu rõ bổn sanh, thỉnh sư phương tiện chỉ thị !
Sư nói:
- Thạch Lâu không có vành tai.
Tăng nói:
- Mỗ đây tự biết là không đúng.
Sư nói:
- Lão tăng có lỗi không?
Chú: Bản Tống, Nguyên, Minh không có chữ ‘Ma’ đặt cuối câu, nên ý câu trở thành thể khẳng định, tức có nghĩa là ‘Lão tăng ta cũng có lỗi’, thích hợp với câu hỏi tiếp theo của ông tăng.
Tăng nói:
- Hòa thượng lỗi ở chỗ nào?
Sư nói:
- Lỗi tại chỗ không đúng của ông.
Tăng lễ bái, sư liền đánh.
*
Sư hỏi tăng:
- Gần đây rời nơi nào?
Tăng đáp:
- Hán Quốc.
Sư hỏi:
- Chủ nhân nước Hán có trọng Phật pháp không?
Chú: Chữ ‘Chủ nhân’ bản đời Nguyên chép là ‘Thiên tử’.
Tăng nói:
- May mà hỏi trúng mỗ đây, nếu hỏi trúng kẻ khác thì mang họa rồi.
Sư hỏi:
- Tại sao thế?
Tăng nói:
- Người còn không để ý đến, nói chi là trọng Phật pháp !
Sư hỏi:
- Ông thọ giới được bao nhiêu hạ rồi?
Tăng nói:
- Ba mươi hạ rồi.
Sư nói :
- Đúng là chẳng thấy có người.
Liền đánh.
