Tiểu Sử
Hành Trạng
THIỀN SƯ THIỆU KHANH LONG THỌ HƯNG PHÁP CHƯƠNG CHÂU
PHÁP TỰ ĐỜI THỨ SÁU của THANH NGUYÊN HÀNH TƯ
PHÁP TỰ của TUYẾT PHONG NGHĨA TỒN
A- Tiểu sử tối lược giản:
Thiền sư Thiệu Khanh, họ Trần, người Tuyền Châu (nay là dãy Tuyền Châu Phước Kiến), sanh bình không rõ, chỉ ước tại thế khoảng nửa sau thế kỷ thứ 9 và nửa đầu thế kỷ thứ 10. Sư đắc pháp với Thiền sư Tuyết Phong, trụ viện Long Thọ Chương Châu.
B- Trích ngữ lục:
Sư họ Trần, người Tuyền Châu. Thuở nhỏ, nương thân chùa Linh Nham lập kinh luận, đi giảng khắp nơi nhưng riêng ái mộ Thiền na.
Sư đến pháp tịch của Thiền sư Tuyết Phong Nghĩa Tồn tham vấn Thiền pháp, tại tự viện phục vụ được mấy năm, cơ duyên lần lần khai ngộ. Một hôm, hầu thầy cùng đi tản bộ. Thấy lá khoai nước lay động, Tuyết Phong đưa tay chỉ rồi đưa mắt nhìn sư. Sư nói:
- Thiệu Khanh con kinh sợ lắm !
Tuyết Phong nói:
- Đó là trong nhà của ông, e sợ nỗi gì?
Sư nhân đó hoát nhiên tỉnh ngộ, không còn định đi tham bốn phương nữa.
*
Sau đáp lời thỉnh cầu, trụ Long Khê, tăng hỏi:
- Người xưa nói điện ngọc ma-ni có bốn góc, một góc thường lộ. Thế nào là góc thường lộ?
Sư dựng cây xơ quất lên, tăng hỏi:
- Lương thực chẳng dự trữ một hột gạo, làm sao cứu tế muôn người đói?
Sư nói:
- Hiệp khách trước mặt như đoạt kiếm. Thấy anh không phải chàng sáng dạ.
Hỏi:
- Kẻ mù lòa tới, sư tiếp dẫn không?
Sư nói:
- Trước sau gì cũng đều ứng phó được cả mà.
Hỏi:
- Há phải tiếp dẫn không?
Sư nói:
- Gã ấy đến đây tháp mỏ chim.
*
Tăng hỏi:
- Tai mắt đạt không tới thì thế nào?
Sư đáp:
- Ông không có bản sự như thế.
Tăng nói:
- Nếu nói như thế thì dùng tai mà nghe vậy.
Sư nói:
- Ông đúng là một thằng điếc !
Trấn thủ Chương ChâuVương Công khâm mộ Tổ phong tâu vua ban cà-sa tía và sư hiệu.
