TS Đạo Dung

Tiểu Sử

Danh Tánh TS Đạo Dung -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối PhápTS Cưu Ma La Thập - Khai Tổ Thành Thật Tông Trung Hoa
Đồng Môn ♂️ TS Tăng Dực, ♂️ 0-TS Tuệ Tuân, ♂️ 0-TS Tăng Tung, ♂️ TS Tăng Nghiệp, ♂️ 0-TS Tăng Giai, ♂️ TS Đạo Ôn, ♂️ 0-TS Tăng Nhàn, ♂️ TS Tăng Đạo, ♂️ TS Đàm Vô Thành, ♂️ TS Tuệ An, ♂️ TS Đàm Giám, ♂️ TS Tăng Bao, ♂️ TS Tăng Bật, ♂️ TS Tuệ Quán, ♂️ TS Tuệ Nghiêm, ♂️ TS Tuệ Duệ, ♂️ TS Trúc Đạo Sanh, ♂️ TS Tăng Triệu, ♂️ 0-TS Đạo Tiêu, ♂️ TS Đạo Hằng, ♂️ TS Tăng Duệ, ♂️ TS Đàm Ảnh, ♂️ 0-TS Pháp Khâm, ♂️ 0-TS Tăng Tiên, ♂️ 0-TS Tăng Lược, ♂️ 0-TS Tăng Tuân

Hành Trạng

Thích Đạo Dung: Ngài ở vùng Lâm Lự Cấp Quận, mười hai tuổi xuất gia. Vì được thầy yêu mến phong cách của Ngài nên cho phép ra ngoài đi học. Có lần Ngài vào xóm mượn quyển Luận ngữ, song cuối cùng không đem về, vì Ngài đã đọc thuộc tại nhà họ rồi. Vị thầy mượn lại quyển đó rồi úp lại bắt Ngài đọc không sót một chữ. Thầy khen và rất yêu mến. Bấy giờ Ngài được phép tùy tiện du học.

Cho đến lúc trưởng thành thì thành người tài ba lỗi lạc. Ngoại điển nội kinh đều am hiểu tường tận. Khi hay tin ngài La-thập ở Quan Trung thì Ngài tìm đến đó để cầu học. La-thập thấy được con người lạ thường ấy bèn bảo vua Diêu Hưng rằng:

- Hôm qua tôi gặp Ðạo Dung, ông ta là một Thích tử thông minh, kỳ đặc.

Diêu Hưng đến thăm và hết sức kính trọng đồng thời cho mời Ngài vào vườn Tiêu Dao để tham chánh việc phiên dịch. Nhân đó thỉnh ngài La-thập dịch bộ Bồ-tát giới bổn đến nay còn lưu hành ở đời. Sau khi Ngài dịch Trung luận mới được hai quyển. Ðạo Dung bèn giảng giải, phân tích văn ngôn để cho ý văn xuyên suốt và thâu tóm trọn bộ. Thầy La-thật bảo Ðạo Dung giảng Tân Pháp Hoa. Thầy La-thập đích thân nghe giảng rồi khen rằng:

- Sự hưng thịnh của Phật pháp là ở chính con người này.

Thời gian sau đó không lâu ở nước Sư Tử có một vị Bà-la-môn thông minh bác học. Sách vở ở phía Tây khan hiếm không đủ để đọc tụng. Và ông làm giáo chủ của ngoại đạo ở nước kia. Nghe tin ngài La-thập hoằng bá Phật pháp ở Quan Trung. Ông bảo với đồ chúng của mình rằng:

- Ðâu thể để tiếng tăm của họ Thích độc truyền ở Chấn Ðán. Mà chánh hóa của đạo chúng ta lẽ nào không thích ứng với nước ấy sao.

Thế là ông cưỡi lạc đà cõng sách vở vào Trường An. Vua Diêu Hưng thấy bộ dạng của ông bèn lánh mặt, song cũng hơi nghi ngờ về con người ấy. Bà-la-môn bèn tâu vua Diêu Hưng rằng:

- Ðạo lớn của tôi nơi nào cũng phục tùng. Hôm nay xin cùng tranh biện với chư tăng nước Tần để so tài, hễ bên nào thắng thì được quyền truyền bá.

Vua Diêu Hưng bằng lòng. Lúc bấy giờ tăng chúng ở Quan Trung tự xét thấy sở đoản của mình nên chẳng ai dám đảm đương. Ngài La-thập bảo Ðạo Dung rằng:

- Tên ngoại đạo này là người thông minh tuyệt luân, đấu khẩu ắt sẽ thắng. Nếu để đạo cả vô thượng bị khất phục bởi những môn đồ ta thì quả đáng thương, còn nếu để cho ngoại đạo đắc chí thì bánh xe pháp sẽ ngừng quay, đâu thể như vậy. Theo ta thấy thì ông là duy nhất làm người người được.

Ðạo Dung tự xét tài năng của ngoại đạo Ngài chưa đọc hết. Ngài liền mật sai người ghi lại những mục kinh mà Bà-la-môn đã đọc. Khi Ngài được tư liệu ấy thì đọc thuộc làu. Vài hôm sau đến ngày nghị luận. Vua Diêu Hưng đích thân ra đề. Công hầu, khanh tướng đều tề tựu trong phủ. Tăng chúng Quan Trung xa gần đều câu hội về đông đủ. Ngài Ðạo Dung tranh biện với Bà-la-môn. Với những ngôn từ sắc bén lời lẽ đầy sức thuyết phục, nhà ngoại đạo kia không biện nổi. Ông ta tự biết tài năng của mình không so nổi, mà còn đem sở học ra khoe khoang. Ðạo Dung bèn liệt kê những sách vở mà ông đã học đồng thời kể những bộ loại, danh mục sử sách nước Tần, nhiều gấp bội so với ông.

La-thập nhân cười nhạo rằng:

- Ông không nghe sở học uyên bác của Ðại Tần mà khinh suất từ xa đến đây.

Bà-la-môn cảm thấy hối hận và quỳ lạy ngài Ðạo Dung. Trong mấy ngày sau không ai biết ông ta đi đâu. Câu chuyện này, hiển bày tài năng tuyệt quần của Ðạo Dung vậy. Sau đó Ngài trở về Bành Thành và giảng thuyết liên tục. Có cả ngàn người đến nghe Ngài giảng pháp. Môn đồ theo Ngài học khoảng vài ba trăm. Tánh không suồng sã, bởn cợt, Ngài thường lên lầu để vui đùa ân cần chỉ dạy xong thì bảo họ hoằng pháp.

Sau đó Ngài mất ở Bành Thành. Thọ bảy mươi bốn tuổi.

Những trước tác của Ngài gồm có: Nghĩa Sớ Pháp Hoa, Ðại phẩm Duy-ma v.v... những tác phẩm ấy còn lưu truyền ở đời.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.