TS Đàm Giám

Tiểu Sử

Danh Tánh TS Đàm Giám -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối PhápTS Cưu Ma La Thập - Khai Tổ Thành Thật Tông Trung Hoa
Đồng Môn ♂️ TS Tăng Dực, ♂️ 0-TS Tuệ Tuân, ♂️ 0-TS Tăng Tung, ♂️ TS Tăng Nghiệp, ♂️ 0-TS Tăng Giai, ♂️ TS Đạo Ôn, ♂️ 0-TS Tăng Nhàn, ♂️ TS Tăng Đạo, ♂️ TS Đàm Vô Thành, ♂️ TS Tuệ An, ♂️ TS Tăng Bao, ♂️ TS Tăng Bật, ♂️ TS Tuệ Quán, ♂️ TS Tuệ Nghiêm, ♂️ TS Tuệ Duệ, ♂️ TS Trúc Đạo Sanh, ♂️ TS Tăng Triệu, ♂️ 0-TS Đạo Tiêu, ♂️ TS Đạo Hằng, ♂️ TS Tăng Duệ, ♂️ TS Đàm Ảnh, ♂️ 0-TS Pháp Khâm, ♂️ 0-TS Tăng Tiên, ♂️ TS Đạo Dung, ♂️ 0-TS Tăng Lược, ♂️ 0-TS Tăng Tuân
Phối Ngẫu#1Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Tăng Tề
#2Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Tăng Tề

Hành Trạng

Đàm Giám: Ngài họ Triệu, người Dực châu. Thuở nhỏ xuất gia thờ Trúc Ðạo Tổ làm thầy ăn bận giản dị hành luật tinh nghiêm. Học thấu các bộ kinh và giỏi Số luận. Nghe tin ngài La-thập ở Quan Trung, ông lặn lội sang đó cầu học. Ngài La-thập thường bảo Ðàm Giám là một người tài giỏi.

Sau đó Ngài đi khắp nơi để hoằng hoá. Ngài đi từ Kinh châu đến ở chùa Hạnh, xứ Giang Lăng đến lúc tuổi cao Ngài càng dốc lòng tu tập, đức hạnh càng thanh khiết hơn. Thường nguyện sanh về An dưỡng thấy Phật Di-đà. Sau đó đệ tử Tăng Tế từ giả Ngài đến chùa Thượng Minh.

Ngài nói:

- Ông ra đi rồi e rằng chúng ta không còn cơ hội gặp nhau nữa.

Vì phương tiện Ngài đành từ giả và nhận lời dặn dò của thầy mình. Ðến tối Ngài cùng chư trưởng lão bàn luận vô thường, lời lẽ thật thâm thuý, nửa đêm mỗi người trở về phòng nghỉ của mình. Giám công ở lại đi bộ dưới hành lang đến canh ba. Sa-di Tăng Nguyện thấy vậy thỉnh Ngài về phòng nghỉ.

Ngài nói:

- Ông trở về nghỉ đừng đến đây nữa.

Ðến sáng hôm sau đệ tử Tuệ Nghiêm theo thường lệ vào thăm viếng. Thấy Ngài chắp tay ngồi xếp bằng mà chẳng nói năng gì, ông vội đến xem xét thì quả nhiên Ngài đã thị tịch rồi, thi thể mềm mại thơm phức. Sau đó đỡ Ngài nằm xuống cho thân thể duỗi ra và nhập liệm. Ngài thọ bảy mươi tuổi.

Trương Biện ở Ngô quận ghi tiểu sử và viết bài tán để khen ngợi Ngài:

- Bổ quả đào thì vướng mùi thơm, cầm viên ngọc lộ ra sự trong sạch, hồn phách của Pháp sư không đen không trắng, sáng tỏ như ban mai, tỏ rõ lúc chiều tà, thần trí siêu thăng sao Ngài vĩnh quyết. Lúc ấy ở vùng Giang Lăng lại có vị tăng hiệu Thích Ðạo Hải ở Bắc châu, Thích Tuệ Khám ở Ðông châu, Thích Ðạo Quảng ở Hoằng Nông. Thích Ðạo Quang v.v... đều nguyện sanh về Tây phương, lúc lâm chung hiện điềm lành....

This entry was posted in . Bookmark the permalink.