0-TS Vạn Niên Pháp Nhất

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Vạn Niên Pháp Nhất -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối PhápTS Thảo Đường - Khai Tổ Dòng Thảo Đường Việt Nam
Đồng Môn ♂️ 0-TS Sơ Sơn Liễu Như, ♂️ 0-TS Từ Vân Long, ♂️ 0-TS Vân Nham Nhân, ♂️ 0-TS Kim Sơn Nhất, ♂️ 0-TS Hoàng Long Ðạo Chấn, ♂️ 0-TS Dục Vương Phổ Sùng, ♂️ 0-TS Tuyết Phong Tuệ Không
Phối Ngẫu#1Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Thạch Phật Tịnh, ♂️ 0-TS Báo Ân Pháp Thường
#2Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Thạch Phật Tịnh
#3Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Thạch Phật Tịnh
#4Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Thạch Phật Tịnh, ♂️ 0-TS Báo Ân Pháp Thường

Hành Trạng

3. Thiền sư Pháp Nhất ở Vạn niên. Thiền sư Pháp Nhất - Tuyết Sào ở Vạn niên tại Ðài châu, Sư là Huyền Tôn của Thái Sư Tương Dương Quận Vương Lý Công Tôn Miễn, gia đình nhiều đời ở huyện Khai phong tường phù. Thân mẫu mộng thấy một Lão Tăng đến nơi nhà mà bèn sinh Sư. Năm mười bảy tuổi cứ đỗ đạt ở trường, bèn theo Tổ phụ ra làm quan ở Hoài nam. Muốn làm quan mà chẳng đến, Sư sắp bỏ nhà, tôn thờ Thiền sư Di - Từ Giác ở Trường lô, mà ông nội chú không chấp thuận, thân mẫu Sư bèn thưa: “Ðứa con này nghiệp đời trước làm Sa-môn, xin chớ đoạt dứt chí ý đó”. Sau đó không bao lâu, Thiền sư Từ Giác thị tịch. Ðến đầu niên hiệu Ðại Quán (1107) thời Bắc Tống, Sư đến đảnh lễ Thiền sư Nguyện - Thông Chiếu ở Linh nham cầu xin xuống tóc xuất gia thọ giới Cụ túc. Sư nương tựa Thiền sư Nguyện suốt mười năm, nhưng vẫn mịt mờ chẳng thể vào, Sư bèn đến bái yết Thiền sư Viên Ngộ ở Tương sơn. Thiền sư Viên Ngộ bảo: “Ðây là pháp khí vậy!” Ðến lúc Thiền sư Viên Ngộ vâng phụng sắc chiếu mời đến ở chùa Thiên ninh tại kinh đô, Sư hầu theo. Ðến cuối niên hiệu Tỉnh Khương (1127) thời Bắc Tống, Sư đến bái yết Thiền sư Thảo Ðường () đang ở tại Sơ sơn. Chỉ qua một lần nói, Sư bèn tỏ rõ đại pháp. Ðến năm Thiệu Hưng thứ bảy (1137) thời Nam Tống, Tuyền Thú Bảo Văn Lưu Công Ngạn Tu thỉnh mời Sư đến ở Diên phước, sau qua bốn lược dời đổi ở chùa lớn. Có lúc lên giảng đường, Sư nắm cây gậy, bảo: “Cây gậy có lúc làm ra nước giao long, muôn dặm mây khói chẳng dứt, có lúc làm ra sư tử ngồi xổm nơi đất, trăm năm yêu quái lắng vết, có lúc tâm pháp đều quên, thể chiếu riêng lập, có lúc tụng đồng thời, chủ khách dùng lẫn nhau”. Sư lại đưa cây gậy họa vẽ một đường, tiếp bảo: “Dưới cửa Diên Phước dùng cái gì?” Sư gõ cây gậy một cái, hét một tiếng rồi xuống khỏi tòa. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Ngửa mặt chẳng thấy trời, cúi đầu chẳng thấy đất, kiếm xưa trước đầu lâu, biển lớn sóng tuôn trào”. Sư trở lui ở Trường lô, về ở viện Quán m, tại Vạn Niên - Thiên thai. Bỗng nhiên hiện tướng cảm chút bệnh, Sư viết bài kệ rằng: “Năm nay bảy mươi lăm (75) Về làm chủ trong am Trân trọng Quán Thế m Rắn đất nuốt hổ đá”. Xong, Sư vào khám ngồi kiết già mà thị tịch.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.