Tiểu Sử
Hành Trạng
6. Thiền sư Thủ Trí ở Vân cái. Thiền sư Thủ Trí ở Vân cái tại Ðàm châu, vốn người dòng họ Trần ở Kiếm châu. Sư du phương đến Ðại ninh ở Dự chương. Bấy giờ Thiền sư Hội ở pháp xướng đang ngầm ẩn tại Tây sơn. Sư nghe đó no đủ bèn liền đến dự tham. Thiền sư Hội hỏi: “Ông từ nơi nào lại?” Sư đáp: “Từ Ðại ninh”. Lại hỏi: “Ðêm qua Tam môn ngã đổ ông có biết chăng?” Sư kinh ngạc, đáp: “Không biết”. Lại bảo: “Phật đá trong Ngô lớn có người chẳng từng được thấy”. Sư mịt mờ mà kính lễ. Thiền sư Hội bảo Sư đến bái yết Thiền sư Chân ở Thúy nham. Ðến ở đó tuy trải qua thời gian lâu dài, mà Sư chẳng có được tỉnh ngộ, lại chẳng hợp với tấc bóng. Sư bèn đến bái yết Thiền sư Hoàng Long (Tuệ Nam) đang ở tại Tích thúy mới dứt sạch hết điều nghi. Sau, Sư ra làm thủ chứng ở Thạch sương, bèn khai đường giảng pháp, Sư bảo: “Tôi dời đến ở Vân cái”. Có vị Tăng hỏi: “Có một cây đàn không dây, chẳng là cây ở đời, sáng mang lại trước, xin Sư khảy bản nhạc?” Sư vỗ xuống đầu gối một cái. Vị Tăng ấy lại nói: “Gió vàng vùn vụt hòa vận trong, xin Sư phương tiện lại duỗi lời”. Sư bảo: “Thiểm phủ trâu sắt ra”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Dây bao lìa giày nước, đạp phá trăng hồ tương, tay nắm sắt tật lê, đánh nát hang rồng hổ, vụt thân ngã trên cây, mới thấy không sinh diệt. Kiếp cười lão Cù-đàm, khoảnh khắc vượt Di-lặc”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Ðêm qua núi cao nhìn câu cá, đi bộ cưỡi ngựa mất ngay lừa, có người nhặt được lạc đà đi, thưởng lớn ngàn vàng một cũng không. Nếu hướng đến trong đó nêu cử được chẳng nhằm hoàn toàn trả tiền giày cỏ”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư nêu cử Triệu Châu hỏi vị Tăng: “Hướng đến xứ nào đi?” Vị Tăng ấy đáp: “Hái trà”. Triệu Châu bảo: “Nhàn”. Sư bảo: “Nói nhằm không nhằm phỏng mò nơi nào? Sau lưng vảy rồng, trước mặt cẳng lừa, phiên thân cân đấu, hạc đồng mây lẽ. A,ha, ha”. Có lúc, Sư chỉ dạy đại chúng rằng: “Chẳng lìa ngay đây thường trong lắng, tìm tức biết ông chẳng thể thấy, tuy là tiên đức nghĩ gì nói, tạm làm cái khuôn nhỏ vừa ngay, nếu là ra chẳng được, chỉ ôm được người xưa đến cùng. Còn nếu ra được mới có phần ít tương ưng. Với Vân cái thề không như vậy, cưỡi ngựa giỏi nhiễu quanh núi Tu-di, qua núi tìm dấu vết kiến trùng, hay có được mấy người biết? Sư ở tại nhà đông của viện, năm Tân mão (1111) thuộc niên hiệu Chỉnh Hòa, thời Bắc Tống, Thiền sư Tử Tâm từ tạ phụng thờ Hoàng Long, do từ Hồ nam vào núi hầu thăm ngày đã vào đêm vậy, nhờ vị Tăng vào báo để bái yết, Sư kéo lê giày vừa đi vừa bảo: “Ðem đèn lại xem mặt mũi người ấy, sao tợ như sống mà đặt tên ồn náo cả vũ trụ”. Thiền sư Tử Tâm cũng dứt nghỉ kêu, nằm gần lại trước bảo: “Ta muốn soi chiếu để thấy là Sư chú thật hay Sư chú giả”. Sư liền ngay ngực đấm một đấm. Thiền sư Tử Tâm nói: “Tức là chân thật”, bèn liền đảnh lễ. Chủ khách cùng được mừng vui rất lắm. Ðến lúc Thiền sư Tử Tâm trở lại nhận lãnh Hoàng Long đến năm giáp ngọ (1114) thuộc trong niên hiệu Chính Hòa thời Bắc Tống thì thị tịch. Bấy giờ, Sư đang ở tại Khai phước được tin báo có tang, bèn lên giảng đường, Sư bảo: “Pháp môn chẳng may, pháp tràng đổ ngã, trong núi Ngũ uẩn hóa làm tro, đêm qua trâu bùn thông một tuyến, hoàng môn từ đây vào luân hồi!”
