Tiểu Sử
| Danh Tánh | 0-TS Tuệ Lâm Hoài Thâm -
|
||
| Sư Thừa | #1 | Nối Pháp | Chưa Rõ |
| Nối Pháp | 0-TS Trường Lô Sùng Tín | ||
| Đồng Môn | ♂️ 0-Am Chủ Long Môn Pháp Tú, ♂️ 0-TS Tây Thiền Đạo Xiêm, ♂️ 0-TS Khánh Thiện Trí Chiếu, ♂️ 0-TS Linh Nham Hiển Ngung, ♂️ 0-TS Quang Hiếu Tịnh Chân, ♂️ 0-TS Tư Phước Phạm Khâm, ♂️ 0-TS Thiên Y Trí Xiêm, ♂️ 0-TS Tư Thánh Hoài Ngộ, ♂️ 0-TS Vạn Thọ Minh, ♂️ 0-TS Quang Hiếu Như Khôi, ♂️ 0-TS Thiên Y Như Triết, ♂️ 0-TS Thạch Tháp Thuyên, ♂️ 0-TS Trí Giả Pháp Thuyên, ♂️ 0-TS Trí Nột Diệu Không | ||
| Phối Ngẫu | #1 | Danh Tánh | Chưa Rõ |
| Pháp Tử | ♂️ 0-TS Viên Giác Thắng, ♂️ 0-TS Tịnh Tuệ Pháp Như, ♂️ 0-TS Quốc Thanh Diệu Ấn, ♂️ 0-TS Viên Giác Đàm, ♂️ 0-TS Linh Ẩn Tuệ Quang, ♂️ 0-TS Cửu Tòa Tuệ Thúy, ♂️ 0-TS Quốc Thanh Phổ Thiệu | ||
| #2 | Danh Tánh | Chưa Rõ | |
| Pháp Tử | ♂️ 0-TS Viên Giác Thắng | ||
Hành Trạng
2. Thiền sư Hoài Thâm ở Tuệ lâm. Thiền sư Hoài Thâm - Từ Thọ ở Tuệ lâm tại Ðông kinh, vốn người dòng họ Hạ ở phủ Thọ xuân. Lúc sinh Sư mà có ánh sáng tốt lành hiện trong phòng nhà. Thiền sư Kiên ở Văn thù xa thấy nghi là lửa, đến cật hỏi mới biết là Sư vừa ra đời. Vào phòng hỏi, Sư trông thấy Thiền sư Kiên, bèn mỉm cười. Thân mẫu hứa sẽ cho xuất gia. Năm mười bốn tuổi, giã từ thân thích. Năm hai mươi tuổi Sư được xuống tóc. Sau bốn năm phỏng đạo ở phương ngoài. Sư đến nương tựa Thiền sư Tịnh Chiếu ở Tư Thánh tại Gia hòa. Thiền sư Chiếu nêu cử nhân duyên của Lương Toại gặp thấy ma cốc mà hỏi: “Thế nào là nơi Lương Toại biết?” Sư liền thấu rõ. Sau ra hoằng hóa ở Tư phước, đồ chúng đông đầy ngoài cửa. Thiền sư Cần - Phật Giám ở Tương sơn hành hóa đến đó, khi trà lùi bãi, Sư dẫn tuần liêu đến nơi Nhai phường ngàn người. Thiền sư Phật Giám hỏi: “Ðã là Nhai phường ngàn người, vì gì chỉ có một người?” Sư đáp: “Nhiều hư chẳng như ít thật”. Phật Giám hỏi: “Nghĩ gì nào?” Sư thẹn đỏ mặt”. Chợt gặp lúc triều đình lấy tư phước làm cung thần tiên, nhân thế, Sư bỏ đến ở am phía Tây Tương sơn, nêu bày thỉnh hỏi điều lợi ích. Thiền sư Phật Giám bảo: “Tư phước biết là ban sư bèn tốt”. Sư thưa: “Tôi thật chưa an ổn, mong Hòa thượng chẳng ra ngoài”. Phật Giám bèn nếu cử câu thoại: “Thiếu nữ ly hồn”. Sư trở ngược tận cùng đó, bỗng nhiên hết sạch nghi ngại, bèn trình bài kệ rằng: “Chỉ là thời xưa nơi đi lại, đẳng nhàn nêu nhằm bên lừa dối, đêm lại một trận gió cuồng nổi, thổi rơi hoa đào biết bao nhiêu”. Phật Giám vỗ vào ghế, bảo: “Ấy chẳng là sống với ý Tổ sư”. Sau đó không bao lâu, Sư có chiếu chỉ đến ở Tiêu sơn. Có vị Tăng hỏi: “Thế nào là Phật?” Sư đáp: “Mặt vàng chưa là vàng thật dán”. Lại hỏi: “Thế nào là việc Phật hướng thượng?” Sư đáp: “Một mũi tên, một hoa sen”. Vị Tăng ấy bèn đảnh lễ, Sư khảy móng tay ba cái. Lại hỏi: ‘Lúc biết có nói chẳng được thì ny nào?” Sư đáp: “Kẻ cùm ăn mật”. Lại hỏi: “Lúc nói được chẳng biết có thì như thế nào?” Sư đáp: “Chim oanh vũ kêu người”. Vị Tăng ấy bèn lễ bái. Sư quát mắng rằng: “Chỉ được tài truyền lời”. Lại hỏi: “Người nào chẳng bị vô thường nuốt?” Sư đáp: “Chỉ sợ kia không nơi xuống miệng”. Lại hỏi: “Thế nào là một niệm mũi tên thông huyền, ba thây quỷ mất gian?” Sư đáp: “Ngươi có một niệm định bị kia nuốt rồi”. Lại hỏi: “Lúc không niệm thì như thế nào?” Sư đáp: “Bắt nhằm xà lê”. Có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Người xưa nói: “Nhẫn, nhẫn, ba đời Như Lai từ đó hết. Nhiêu, nhiêu, muôn họa ngàn ương từ đây tiêu. Im, im, Bồ-đề vô thượng từ đấy đắc”. Sư lại bảo: “Hiểu được ba chủng ngữ ấy rồi, khéo cái chẳng khoái tài sống. Sơn Tăng chỉ là được người một trâu hoàn lại người một ngựa. Ðánh nước cùng thóa nhổ, lắm mỏm mắng chửi”. Sư gõ cây gậy một cái, tiếp bảo: “Bằng ra, bằng ra”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Mây từ núi nổi, gió từ khe sinh, khéo cái nơi đầu vào, đường quan ít người đi’. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Chẳng phải cảnh, cũng chẳng phải tâm. Lúc kêu làm Phật cũng đất chìm. Trong ấy vốn tự không thềm cấp, rất kỵ tìm nơi không cấp thềm. Tất cả chẳng tìm qua còn sâu, đánh phá Vân Môn đãy đựng cơm, mới biết đất đỏ là vàng ròng. Ôi!”.
