0-TS Trung Nham Uẩn Năng

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Trung Nham Uẩn Năng -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Đại Quy Tổ Xuân
Đồng Môn ♂️ 0-TS Thiên Chân Pháp Không, ♂️ 0-TS Linh Phong Liễu Chân, ♂️ 0-TS Càn Nguyên Hy Thức, ♂️ 0-TS Vân Đảnh Tông Ấn
Phối Ngẫu#1Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-Hóa Chủ Chiên Đầu Sùng Chân
#2Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-Hóa Chủ Chiên Đầu Sùng Chân
#3Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-Hóa Chủ Chiên Đầu Sùng Chân

Hành Trạng

1. Thiền sư Uẩn Năng ở Trung nham. Thiền sư Uẩn Năng - Tuệ Mục ở Trung nham tại My châu, vốn người dòng họ Lã ở Bản quận. Năm hai mươi hai tuổi, Sư đến một gia đình giàu có trong thôn ấp làm hiệu thư. Tình cờ đi đến chùa núi, thấy sách Thiền bèn đọc xem tợ như có điều đắc ý, bèn cởi bỏ mũ mão, xuống tóc xuất gia thọ giới Cụ túc, ôm giữ một bình bát du phương tham phỏng. Mới đầu, Sư đến dự tham Thiền sư Trừng Phủ ở Bảo thắng, thú hướng quá khác lạ, Sư bèn đến kinh Hồ, bái yết Thiền sư Hỷ ở Vĩnh an. Thiền sư Triết ở Chân như, Thiền sư Hội ở Ðức sơn, dần đến càng cao, mãi đến lúc Sư đến Ðại quy, Thiền sư Xuân hỏi: “Quê hương Thượng tọa ở đâu?” Sư đáp: “Ở Tây xuyên”. Lại hỏi: “Ta nghe ở Tây xuyên có Bồ-tát Phổ Hiền thị hiện phải vậy không?” Sư đáp: “Ngày nay được chiêm ngưỡng tướng mạo từ nghiêm”. Lại hỏi: “Voi trắng ở đâu?” Sư đáp: “Móng ngà đều đã đủ”. Lại hỏi: “Lại có biết chuyển thân chăng?” Sư bèn nâng tọa cụ nhiễu quanh thiền sàn một vòng. Thiền sư Xuân bảo: “Chẳng phải cái đạo lý ấy”. Sư liền bước lui ra. Một ngày nọ Thiền sư Xuân vì đại chúng nhập thất, hỏi một vị Tăng rằng: “Sau khi Hoàng sào qua có người gan được kiếm chăng?” Vị Tăng ấy dựng đứng nắm tay. Thiền sư Xuân bảo: “Con dao cắt rau”. Vì Tăng ấy hỏi: “Vì sao thọ dụng chẳng hết?” Thiền sư Xuân bèn quát mắng đuổi ra. Tiếp đến hỏi Sư: “Sau khi Hoàng sào qua lại có người gan được kiếm chăng?” Sư cũng dựng đứng nắm tay. Thiền sư Xuân bảo: “Cũng chỉ là con dao cắt rau”. Sư nói: “Giết được người liền thôi”. Sư bèn đến gần trước lan can đưa ngực đắp và đó. Thiền sư Xuân bảo: “Suốt ba mươi năm đùa bỡn cưỡi ngựa, ngày nay bị lừa con đánh”. Về sau, Sư trở về lại đất Thục, dựng lập am ở nơi nền móng nhà cũ. Rồi đáp lại sự thỉnh mời của bốn chúng, Sư bèn ra ở Báo ân. Có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Long Tế có muôn pháp là tâm quang, các duyên là tâm hiểu, vốn không người mê ngộ, chỉ cần ngày nay xong”. Sư bảo: “Ðã không mê ngộ, xong cái gì? Ôi!” Lại có lúc lên giảng đường, Sư nêu cử: “Tuyết Phong một ngày nọ mời khắp mọi người đi chuyển củi, giữa đường thấy một vị Tăng, bèn ném xuống một bó củi và bảo: “Một Ðại tạng giáo điển chỉ nói cái ấy”. Sau đến nơi Thiền sư Triết ở Chân như, nói: “Một Ðại tạng giáo điển chẳng nói cái ấy”. Căn cứ vào câu nói của hai bậc Lão túc ấy là đồng hay là khác? Sơn Tăng đây thì không như vậy”. Sư bèn dựng đứng cây phất trần và bảo: “Nâng lên thì tôi nghe như vậy, buông xuống thì tin nhận vâng hành”. Nhân ở trong thất, hỏi đầu chăn đệm Sùng Chân rằng: “Thế nào là cha mẹ của ông từ không kiếp trở về trước?” Sùng Chân lãnh hội được bèn đáp: “Hòa thượng hãy thấp lời”. Bèn dâng bài tụng gieo có rằng: “Muôn năm trong kho từng đói thiếu, ở trong biển lớn khô khát dài. Ngay lúc mới tìm tìm không thấy, đến nay lúc lánh lánh chẳng được”. Sư bèn ấn chứng cho đó. Một ngày nọ, Sư cùng Ðề Hình Hoàng Dịch đánh cờ, Hoàng Dịch hỏi: “Trong số con cờ không một con đồng. Ngàn trứ muôn trứ thì nên vậy, thế nào là một cái trứ nào?” Sư nâng con cờ mà chỉ cho đó. Hoàng Dịch chần chừ suy nghĩ. Sư bảo: “Há chẳng thấy nói từ mười chín đường trước lầm giết bao nhiêu người”. Sư trú trì hơn ba mươi năm, phàm những lúc giảng nói pháp, chẳng cho ghi lục lời của Sư. Ðến lúc sắp tịch, Sư viết kệ tụng lưu lại rồi ngồi kiết già mà tịch. Lúc trà tỳ, có gió bão mạnh dữ bỗng nhiên nổi dậy, các nơi khói tỏa tới đều mưa xá-lợi, các hàng Ðạo tục đào bới chỗ đất ấy thảy đều có được, quả tim và chiếc lưỡi không rã hoại, dựng tháp tôn thờ tại bản sơn.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.