0-TS Tịnh Từ Ngạn Sung

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Tịnh Từ Ngạn Sung -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Đông Lâm Đạo Nhan
Đồng Môn ♂️ 0-TS Thê Hiền Biện, ♂️ 0-TS Huy Châu Giản, ♂️ 0-TS Hộ Khánh Lân Am Khai, ♂️ 0-TS Tích Thiện Ðạo Xướng, ♂️ 0-TS Vạn Niên Hà Thất Thường, ♂️ 0-TS Bảo Phước Hiệu, ♂️ 0-TS Chiêu Giác Thiệu Uyên, ♂️ 0-TS Báo Ân Pháp Diễn, ♂️ 0-TS Trí Giả Chân Từ, ♂️ 0-TS Công An Tổ Châu

Hành Trạng

3. Thiền sư Ngạn Sung ở Tịnh từ. Thiền sư Ngạn Sung - Khẳng Ðường ở Tịnh từ tại phủ Lâm an, vốn người dòng họ Thạnh ở Ư tiềm. Thủa bé thơ, Sư nương tựa Sa-môn Nghĩa Kham ở viện Minh thông, tôn thờ làm thầy. Mới đầu Sư dự tham nói Thiền sư Hoằng Trí - Chánh Ðường - Ðại Viên ở Ðại ngu. Về sau nghe Thiền sư Nhan ở Ðông lâm chỉ dạy Ðại chúng rằng: “Ta ở lúc này, riêng không gì Huyền Diệu, chỉ có cái thẻ gỗ nấu canh sắt bày xếp cơm, mặc tình các ông ăn dùng gặm giấm”. Sư tự mừng trộm, bèn thẳng đến bái yết, tỏ bày chỗ thấy biết của mình. Thiền sư Nhan bảo: “Cứ theo chỗ thấy của ông, chánh là nhận biết trong gương”. Sư nghi ngờ không thôi. Tất cả mọi sở đắc từ trước đồng một lúc, buông xả hết. Một ngày nọ, nghe một vị Tăng nêu cử: “Nam Tuyền nói: “Lúc người thấy hoa một gốc cây đây như mộng tương tợ”. Sư chấm có chút tỉnh giác, nói: “Ðánh cỏ chỉ cần rắn kinh sợ”. Ngày hôm sau vào thất, Thiền sư Nhan hỏi: “Trong nào là nơi Nham đầu kín mở ý ấy?” Sư đáp: “Ngày nay bắt lão giặc thua bại”. Thiền sư Nhan bảo: “Tánh mạng của Ðại sư Ðạt-ma tại trong tay ông”. Sư định mở miệng, bỗng nhiên bị đánh vào ngực, bèn đại ngộ, khi đó mồ hôi đổ ướt đẫm cả lưng. Cúi đầu tự bảo”. Lâm Tế nói: “Phật pháp Hoàng nghiệt không nhiều con”. Ðâu phải lời nói hư dối ư?” Và bèn trình bày kệ tụng rằng: “Vì người phải thấu triệt, Giết người phải thấy máu, Ðức Sơn và Nham Ðầu, Muôn dặm một cành sắt”. Thiền sư Nhan chấp thuận cho đó. Ở, lâu sau lên giảng đường, Sư bảo: “Ðức Thế Tôn nói chẳng nói, Ca-diếp nghe chẳng nghe”. Gõ cây gậy xuống một cái, Sư tiếp bảo: “Nước chảy lá vàng đến từ đâu, trâu đeo quạ lạnh qua thôn xa”. Lại có lúc lên giảng đường, nêu cử: “Tuyết Phong chỉ dạy Ðại chúng rằng: “Khắp đại địa là cái giải thoát môn, nhân gì nắm tay kéo không vào”. Xong, Sư bảo: “Câu thoại đại tiểu Tuyết Phong làm hai cọc. Ðã khắp đại địa là cái giải thoát môn, dụng kéo làm gì?”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Một hướng cho gì đi, trước pháp đường cỏ dày một trượng, một hướng cho gì lại, dưới chân bàn sâu ba thước. Hãy nói thế nào tức là phải? Cứ ba năm gặp một lần nhuận, gà đến canh năm thì gáy”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Tiên sư Vạn Am (Thiền sư Nham) nói: “Ngồi sàng giường Phật, bẻ cẳng chân Phật, chẳng kính nhà Ðông – Khổng Phu Tử, tức hướng quê người học lỗ nhạc”. Xong, Sư bảo: “Vào bùn vào nước tức không đâu chẳng Tiên Sư. Vì sao ve lạnh ôm cây khô, khóc hết chẳng xoay đầu?” Sư gõ cây gậy một cái, tiếp bảo: “Ðốt cháy có chẳng xoay đầu đến tận cùng, Tịnh Từ sẽ hướng đến trong Thăng Tử, lễ bái ngươi ba lạy”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Chư Phật ba đời nói: “Có” trong “Không”. Lãng đãng nhặt hoa châm, sáu đời Tổ sư tìm “Không” trong “Có”, khỉ vượn mò trăng đáy nước. Vất bỏ hai đường ấy đi, làm sao nói năng hợp? Nhà nông chẳng quản việc hưng vong, trọn ngày cuộn mây chiếm Ðộng đình”. Lúc Thiền sư Nguyên Am (Châm Từ) đến nhận lãnh Trí giả, thỉnh mời dẫn lên tòa, Sư bảo: “Nam sơn có cái Lão ma vương, hừng hực hai tròng ngươi phóng điện sáng, miệng tợ bồn máu mắng Phật tổ, nanh như cây kiếm chưởi các phương, mấy độ gió nghiệp chẳng lay, thổi lay được, mây vàng bờ núi, cho Tung-đầu-đà, Phó Ðại sĩ một ngọn lửa phá rơi lạc nhà, y như cũ Mạnh Bát Lang, lừa dối kẻ kia vô hạn Sư mê nam nữ, mở mắt rành rành vào vạc sôi, bỗng có một nạp Tăng ra lại nói: “Ðã là Thiền sư tri thức vì gì lừa dối người vào vạc sôi?” Chỉ hướng về vị ấy bảo: “Ðây chẳng phải cảnh giới của Ông”. Về sau Sư thị tịch, an táng dựng tháp tại Nam am của chùa.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.