Tiểu Sử
Hành Trạng
4. Thiền sư Tự Giác ở Tịnh nhân. Thiền sư Tự Giác ở Tịnh nhân tại Ðông kinh, vốn người dòng họ Vương ở châu. Thuở bé thơ, Sư chuyên tập học Nho nghiệp, thấy biết vang vọng đến Tư Mã Ôn Công, nhưng Sư chuyên việc cao thượng chẳng để ý đến công danh. Một sáng sớm nọ xuống tóc xuất gia, Sư nương theo Phù dung vân du, giẫm trải tinh mất, khế ngộ siêu tuyệt. Ra đời hoằng dương giáo hóa, Sư ở tại Ðại thừa. Trong khoảng niên hiệu Sùng Ninh (1102-1107) thời Bắc Tống, Vua Hy Tông ban sắc chiếu mời Sư đến ở chùa Tịnh nhân tại Ðông kinh. Có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Tổ Sư từ Tây vức lại đặc biệt đề xướng việc này. Từ đó mọi người chẳng chịu giao phó, hướng ngoại rong ruổi tìm cầu, ném và nước đỏ đục tìm châu đến núi gai (Kinh sơn) mà kiếm ngọc, rất chẳng biết từ cửa trở vào chẳng là quý báu của nhà, nhận ảnh mê đầu, há chẳng là sai nhầm lớn, ngay như được Tông môn đề xướng thể tĩnh lặng không nương theo, tâm niệm khác chẳng sinh xưa nay không gián, sum-la vạn tượng tiếp mắt gia phong, đường chim ẩn giữa hư không chẳng phòng ngại dất bước, gà vàng báo sáng, phụng đỏ liệng bay. Cây ngọc nở hoa cành khô kết hạt. Chỉ có môn hạ Thái dương ngày ngày ba thu, trăng sáng trước nhà thời thời chín hạ, cần hiểu chăng? Cây không ảnh trăng rủ khe lạnh, sóng biển Ðông rót Ðông dời Tây”.
