0-TS Tiếu Ông Diệu Trạm

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Tiếu Ông Diệu Trạm -
Sanh#1Năm Sanh1177
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Thiên Đồng Tịnh Toàn
Đồng Môn ♂️ 0-Cư Sĩ Tiền Tượng Tổ Chỉ Am, ♂️ 0-TS Bàn Sơn Tư Trác, ♂️ 0-TS Tuyết Đậu Xứ Nam, ♂️ 0-TS Tuyết Phong Liễu Tông, ♂️ 0-TS Thừa Thiên Duẫn Thiều, ♂️ 0-TS Linh Ẩn Hi Di
Phối Ngẫu#1Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Tứ Minh Đàm Tú, ♂️ 0-TS Vô Văn Đạo Xán
Tịch#1Viên Tịch1248

Hành Trạng

1. Thiền sư Tiểu Ông ở Dục Vương. Thiền sư Tiểu Ông, tự là Diệu Trạm ở Dục vương, vốn người dòng họ Mao ở Tứ minh. Sư có dáng vóc trán rộng đảnh bằng, cốt khí hào. Năm mười tuổi, Sư theo Thiền sư Ðạo Khâm - Dã Am thọ học Phật pháp đến dự tham nơi Thiền sư Nhạc - Tùng Nguyên ở Linh ẩn mà không khế ngộ, bèn đến Thiên đồng dư tham ở Thiền sư Toàn - Vô Dụng. Thiền sư Toàn hỏi: “Ông là Tăng hành cước hay là Tăng du sơn?” Sư đáp: “Tăng hành cước”. Lại hỏi: “Thế nào là việc hành cước? “Sư bèn đưa tọa cụ lên rủ một cái. Thiền sư Toàn bảo: “Ông Tăng này dám đến trong đây vu râu hổ. Tham đường đi”. Ở trong thất Thiền sư Toàn thường đem câu thoại con chó không có Phật tánh chỉ dạy cho đại chúng. Một ngày nọ Sư định mở miệng nói. Thiền sư Toàn đưa cái lược tre thẳng ngay miệng Sư đánh một cái. Sư ứng tiếng trình kệ tụng rằng: “Trà lớn trống độc, trời gầm đất rống, chuyển não xong đầu, giăng trãi thây chết muôn dặm”. Thiền sư Toàn gật đầu ấn khả đó. Qua thời gian lâu ở Hầu hương, rồi Sư giã từ theo hướng tây, giẫm trãi đến các Lão môn, lúc ra hoằng hóa, Sư đến ở Diệu thắng, nối dõi dòng pháp Thiền sư Toàn - Vô Dụng. Sư chuyển đến Kim văn rồi dời sang Quang hiếu. Năm Ất hợi (1155-?) gặp đại hạn, cầu mưa, Châu Trị quận tướng vì đạo mà đến ở bên tả, Sư vì giải thích bên tả, nói bày bên hữu, từ xưa đã có thành pháp. Sức tranh không nỗi bèn rút lui ở Tuyết đậu, tâu rõ lên triều đinh, bèn có được sắc chỉ có lại như cũ mà thôi. Sư Vệ Vương đề cử Sư đến nhận lãnh báo ân tại Thiên thai. Thiên thai xưa trước không có luật tông, Sư bàn nghĩ hợp mười chùa thành một chùa lớn, thiết lập đàn tràng xiển dương luật tạng. Triều đình lại ban lệnh Sư chuyển dời đến Hổ khâu nhận lãnh Tuyết phong ba năm, rồi lên ở Linh ẩn. Vệ Vương tạo dựng đại từ hoàn tất, thỉnh mời Sư làm người khai sơn. Sư xét pháp lập vượt đi chuyển ước nổi trôi, tuy là bậc đại trí lại làm không dễ đó. Ðến lúc Vệ Vương qua đời, Sư rút lui ở Thượng bách. Ðài châu xứ quân Trần Công sai sứ lấy Thuỵ nham để thỉnh mời Sư đến giảng đạo. Sư gắng nhận lãnh việc chùa qua hơn một tháng bèn đi. Tự nhiên Giang Tâm gởi điệp văn tới, Giám thừa sứ công cưỡng ép, Sư mới dậy gắng gói đến tuyệt giang. Năm sau triều đình có thần tấu khiến Tăng đạo mua áo sắc tín hiệu Sư, khiến đem áo hiệu trú trì. Sư lấy làm xét như vậy, nên tấu sớ lên cùng điện thượng thư miếu đường. Kia bàn nghị bèn thôi nghỉ. Sư lại có chiếu chuyển dời đến ở Dục vương, trở lại tạo dựng ở Ðông nhiều, thế rồi từ Thiên đồng có thư của Trừ gởi tới nhưng Sư không ứng đối. Qua mùa xuân năm Mậu thân (1188), Sư cảm bệnh. Thông thú Vĩnh Gia, Tào Công.v.v… vào núi thăm bệnh, Sư thong dong đàm nói mọi việc trong đời rất khế hợp. Khoảnh khắc bảo lấy giấy bút viết Di biểu làm chùa, Thừa Trương Công Thủ nhờ Sơn cốc Hối Ðường cùng hàng mời làm chủ hậu sự. Sư viết bốn câu kệ giã biệt đại chúng rằng: “Gương nghiệp cao vời, Bảy mươi hai tuổi, Một dùi đánh nát, Ðại đạo thản nhiên”. Xong, đặt bút xuống, Sư giả biệt Tào Công v.v… rồi nằm nghiêng phía hữu mà thị tịch.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.