Tiểu Sử
Hành Trạng
3. Thiền sư Duy Giản ở Thừa thiên. Thiền sư Duy Giản ở Thừa thiên tại Vụ châu. Có vị Tăng hỏi: “Phật cùng chúng sinh là một hay là hai?” Sư đáp: Hoa nở sắc hồng đấy cây, hoa rơi muôn cành trống không”. Lại hỏi: “Rốt cùng là một hay là hai?” Sư đáp: “Chỉ còn lại một đóa, ngày hôm sau sợ cũng theo gió”. Lại hỏi: “Thế nào là thổi lông kiếm?” Sư đáp: “Sao nhiều chẳng sánh bằng trăng”. Lại hỏi: “Dùng đó thế nào?” Sư đáp: “Rơi”. Lại hỏi: “Sau khi rơi thì thế nào?” Sư đáp: “Bồ-tát Quán Thế m”. Lại hỏi: “Thế nào là gia phong của Hòa thượng?” Sư đáp: “Lý trưởng tức đến”. Lại hỏi: “Thế nào là lãnh hội”. Sư đáp: “Thêu vẽ chim trỉ chẳng thành gà”. Lại hỏi: “Mở miệng tức mất, ngậm miệng tức tan, chưa xét rõ thế nào nói?” Sư đáp: “Ðầu lưỡi không xương cốt”. Lại hỏi: “Không hiểu”. Sư đáp: “Ðối với trâu mà gảy đàn”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Phàm, cảnh giới Giá-na là Huyền môn các diệu, các bậc tri thức nói đó mà chẳng cùng, Ðồng Tử Thiện Tài rót chước đó mà chẳng cạn, Bồ-tát Văn Thù hiểu đó mà lẳng lặng, Bồ-tát Phổ Hiền chứng đó cho là lớp lớp. Nếu tùy theo pháp tánh thì mây tan trời xanh vốn không một vật, nếu tùy theo trí dụng thì như hoa nở xuân cốc ứng dụng không cùng, tuy nói khắp cả Hằng sa mới đồng tuân theo một đạo”. Vả lại thử hỏi các người làm sao sống là một đạo?” Ngừng giây lát, Sư lại bảo: “Nơi mây trắng than thấy trăngtỏ, lúc lá vàng rơi nghe đập áo. Tham”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Chớ lìa che đậy buộc ràng, chớ cầu Phật Tổ. Bỏ hẳn hai đường ấy làm sao nương tựa? Giang yêm mộng bút, trời rồng thấy hổ. Các bậc lão đức xưa trước tương truyền trăng chẳng vượt quá năm. Tham”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Một dao hai chôn vùi Tông phong, sư tử phiên thân kèo bùn mang nước, ngay nhiều ngồi dứt mười phương Thánh phàm chẳng thông, dưới cẳng chân khéo cùng cho ba mươi gậy”.
