0-TS Thánh Tuyền Thiệu Đăng

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Thánh Tuyền Thiệu Đăng -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Ngọc Tuyền Vị Phương
Đồng Môn ♂️ 0-TS Diên Phước Trí Hưng, ♂️ 0-TS Nam Hoa Trọng Biện, ♂️ 0-TS Tuệ Lực Thiện Châu

Hành Trạng

1. Thiền sư Thiệu Ðăng ở Thánh tuyền. Thiền sư Thiệu Ðăng ở chùa Thánh tuyền tại Phước châu, vốn người dòng họ Trần ở Lâm Thủy huyện Cổ điền thuộc Bản quận. Lúc Sư ra đời có mùi hương thơm khác lạ thoảng toả khắp phòng, có màn sắc tía mỏng che trùm đầu. Từ thuở bé thơ, Sư đã chẳng ăn dùng các thứ tanh nồng. Năm 07 tuổi, Sư tự nhàm chán bụi trần, đọc xem các kinh luận như nghe sách cũ. Năm 10 tuổi, Sư giả từ thân thích mà xuất gia. Ðến lễ bái cầu thỉnh trưởng lão Tấn ở chùa Khai phước tại Ðàm châu làm thầy, Sư chăm học tinh thông kinh pháp hoa, khảo xét kinh pháp mà được độ. Sau khi thọ giới Cụ túc, Sư mang tích trượng và Bình bát mà vân du. Ðến nơi pháp tịch của Thiền sư Vị Phương ở Ngọc tuyền, chỉ một lần đầu thấy gặp Châm ngôi cùng gieo nôm lưới chóng mất. Sư bèn trở về lại quê hương sâu tự ẩn dật. Quận Thư Ðinh Công nghe Ðạo hướng của Sư nên thỉnh mời đến ở Tháp Viện Ðà lãnh. Các hàng Tăng tục thảy đều quy hướng. Một ngày nọ Sư đòi tắm rửa thay y phục, giống trống lên toà. Các hàng đàn tín ở khắp 04 phương tìm đến đông như chợ, Sư mới nói bài tụng là: “Tôi tuổi năm mươi ba (53) Ði ở vốn không tham Việc sắp đi thế nào Chẳng dùng miệng lầm rầm”. Xong, Sư nghiễm nhiên thị tịch, nhắm mắt trảii qua 02 đêm ngày, chợt nghe tiếng chuông, bỗng nhiên Sư tỉnh lại, tứ đại khinh an. Từ đó về sau, tự thân Sư từng lưu xuất xá lợi. Trong khoảng niên hiệu Nguyên Phong (1078-1086) thời Bắc Tống, tại Bản quận gặp phải nắng hạn, Thái thú Tôn Công ảnh hưởng Ðạo Phong của Sư nên thỉnh mời Sư cầu mưa, đến ngày thứ hai mưa nhuần khắp cùng, Tôn Công càng khâm phục kính ngưỡng. Rồi Sư dời đến ở viện Văn thù tại quận ấp trước sau gặp phải nhiều lần nắng hạn, phủ Chúa Hứa Công, Sát Viện Vương Công, Tả Ty Diệp Công nhiều lần thỉnh mời Sư cầu mưa, không lần nào chẳng ứng sự mong cầu. Rồi Sư lại tiếp chuyển dời đến ở chùa Thánh Tuyền. Cả thảy Sư ở nơi ba Ðạo Tràng, có vị Tăng hỏi: “Thế nào là cảnh Thánh Tuyền?”. Sư đáp: “Trước mắt không có lạ”. Lại hỏi: “Thế nào là người trong Cảnh”. Sư đáp: “Qua lại không quái ngại”. Lại hỏi: “Người và Cảnh đã được Sư chỉ bày. Còn hướng thượng Tông thừa việc ấy như thế nào?” Sư đáp: “Việc Lừa chưa qua, việc ngựa lại đến”. Và Sư mới bảo: “Trong môn bát nhã giả sử có nói trăm ngàn Diệu nghĩa chẳng thêm một mấy may, ngay nhiều buộc lưỡi mất bến nhọn đâu bớt giảm chút phần. Nếu luận trong Huyền lại càng Huyền trọn chẳng phải là Diệu môn. Ðường chim bay vết cá lội sớm thương tổn đường liền. Tại sao? Bởi vì ra đây vào kia, người đi chẳng đến phương ấy, người lại chẳng tới chỗ ấy. Nêu một rõ ra, chẳng cùng nối sâu tới. Lại chẳng tiếp tục dùng chim kêu cắt biệt chim Hạc, gọt ngang bằng núi lấp đầy hang hóc, Ðất trời cùng trông, cách đường càng xa. Chánh ngay cùng lúc nào môn hạ Nạp Tăng làm sao sống thương lượng?” Ngưng giây lát, Sư tiếp bảo: “Ðêm qua canh ba trăng lồng vào cửa sổ”.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.