Tiểu Sử
| Danh Tánh | 0-TS Thạch Đầu Tự Hồi -
|
||
| Sư Thừa | #1 | Nối Pháp | Chưa Rõ |
| Nối Pháp | 0-TS Đại Tùy Nguyên Tỉnh | ||
| Đồng Môn | ♂️ 0-Cư Sĩ Ðề Hình Ngô Hân, ♂️ 0-TS Điều Đài Thuyên, ♂️ 0-TS Diệu Cao Tắc, ♂️ 0-TS Hoàng Mai Minh, ♂️ 0-TS Năng Nhân Tịnh, ♂️ 0-Cư Sĩ Long Hồ Vương Tiêu, ♂️ 0-Cư Sĩ Mạc Tướng Thượng Thư Thiếu Hư, ♂️ 0-Am Chủ Tử Ngôn, ♂️ 0-TS Năng Nhân Thiệu Ngộ, ♂️ 0-TS Nam Nham Thắng, ♂️ 0-TS Hộ Thánh Cư Tỉnh, ♂️ 0-TS Kiếm Môn Nam Tu Tạo, ♂️ 0-TS Lương Sơn Sư Viễn | ||
| Phối Ngẫu | #1 | Danh Tánh | Chưa Rõ |
| Pháp Tử | ♂️ 0-TS Vân Cư Ðức Hội | ||
| #2 | Danh Tánh | Chưa Rõ | |
| Pháp Tử | ♂️ 0-TS Vân Cư Ðức Hội | ||
| #3 | Danh Tánh | Chưa Rõ | |
| Pháp Tử | ♂️ 0-TS Vân Cư Ðức Hội | ||
Hành Trạng
1. Thiền sư Tự Hồi ở Thạch đầu. Thiền sư Tự Hồi ở Thạch đầu - Ðiếu ngư đài tại Hợp châu, vốn người ở Bản quận. Gia đình nhiều đời làm nghề thợ đục đá. Tuy không biết chữ nhưng Sư rất kính mộ Không Tông, từng cầu xin người chỉ dạy kinh Pháp Hoa bằng cách đọc miệng mà Sư trì tụng đó. Sư giã từ gia đình thế tục đến Ðại tùy nương tựa, chuyên chăm công việc quét tước, trong chùa bảo sư đến lấy đá nơi sườn núi, tay Sư chẳng buông dùi đuục, mà miệng Sư đọc tụng kinh cũng không ngưng nghỉ, Thiền sư Tỉnh thấy vậy bảo: “Ngày nay soang soảng, ngày mai soang soảng. Chết sống đến nơi làm sao bẻ hợp”. Nghe thế, Sư ngạc nhiên, buông bỏ dùi đục, lễ bái cầu xin được nghe pháp rốt ráo. Nhân theo đến nơi phương trượng, Thiền sư Tỉnh bảo Sư tạm bỏ việc tụng kinh, khám xét nhân duyên Khám Bà của Triệu Châu. Sư chăm giữ từng niệm chẳng lìa khỏi tâm. Lâu sau, nhân lúc đục đá. Tảng đá hơi cứng chắc, Sư dốc hết sức đập một dùi, liếc thấy ánh lửa chớp, bỗng nhiên tỉnh ngộ thấu triệt. Sư chạy đến phương trượng, lễ bái, trình bài kệ tụng rằng: “Dùng hết công phu, đều không lỗ mũi, ánh lửa bắn xoẹt, vốn tại trong ấy”. Thiền sư Tỉnh vui lòng, bảo: “Ông đã thấu triệt đó!” Sư lại dâng trình bài tụng Khám Bà của Triệu Châu rằng: “Ba quân chẳng động cờ chợt sáng, Lão Bà chánh là chân Ma vương, Triệu Châu không cầm cơm chổi sắt, quét sạch khói bụi không tịch mịch”. Thiền sư Tỉnh ấn khả cho Sư và bèn trao cho Tăng phục. Nhân vì Sư làm nghề đục đá nên mọi người xưng gọi Sư là “Hồi Thạch Ðầu”. Có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Tham thiền học đạo rất tợ như ngồi đáy giếng kêu khát, rất không biết bít tai lấp mắt xoay mặt tường vách chẳng kịp. Vả lại, như trong mười hai thời khắc đi đứng ngồi nằm động chuyển thi vi, là gì, người khiến nương tựa, mắt thấy tai nghe nơi nào chẳng phải đầu đường? Nếu biết được đầu đường, bèn là đường đại giải thoát. Mới biết gã tài giỏi ấy vì ta mà chứng minh. Núi sông đại địa vì Ta mà chứng minh. Do đó nói: Một đường đến cửa Niết-bàn của các Ðức Phật ở khắp mười phương. Chư nhân giả! Phàm có một vật ngay đường cần cội nguồn của một vật. Một mặt không nơi đặt để, cần thấy cội nguồn của mọi vật. Thấy được cội nguồn. Nguồn không chỗ nguồn, chỗ nguồn đã không, nơi nào chẳng tròn. Chư Thiền đức! Các người nhìn Lão tài giỏi ấy có nơi nào hơn các người? Các người có thấy nơi các người không như các Lão tài giỏi ấy. Có hiểu chăng? Thái hồ ba vạn sán ngàn khoảnh, trăng tại cõi lòng cùng ai”.
