Tiểu Sử
Hành Trạng
3. Thiền sư Dư ở Sùng phạm. Thiền sư Dư ở Sùng phạm tại Kiến châu. Có vị Tăng hỏi: “Lâm Tế hét la nên ắt gặp người tri âm, Ðức Sơn đánh đập nên khó gặp được Tác gia. Còn Hòa thượng ngày nay sống thế nào?” Sư đáp: “Sơn Tăng bị nhà ngươi hỏi một câu, ngay đây được lùi ba bước, cột xương sống toát mồ hôi”. Lại nói: “Tác gia Tông sư ngày nay mới gặp gỡ”. Sư bảo: “Một lời thương người, ngàn lưỡi dao khua rối ruột”. Vị Tăng ấy đưa tay họa vẽ một đường, tiếp nói: “Tránh sao cái ấy nào?” Sư đáp: “Giặc cỏ đại bại”. Lại hỏi: “Sao lại đến người, Sư có tiếp chăng?” Sư đáp: “Núi lẽ không khách nghỉ qua đêm”. Lại hỏi: “Không sao lại đến người, Sư có tiếp chăng?” Sư đáp: “Khe cao không thuyền dừng lại”. Lại hỏi: “Sao và chẳng sao thì tạm đặt, còn một câu xuyên qua đầu lâu lại làm sao sống?” Sư đáp: “Rất đáng cười cũng ra đáng thương”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Ngay phải hướng đến đậu đen lúc chưa nẩy mầm dắt lấy”. Ngừng giây lát, Sư gọi đại chúng và tiếp bảo: “Kiếm đi lâu vậy”.
