Tiểu Sử
| Danh Tánh | 0-TS Quy Tông Tuệ Thông -
|
||
| Sư Thừa | #1 | Nối Pháp | Chưa Rõ |
| Nối Pháp | 0-TS Đại Quy Hoài Hựu | ||
| Đồng Môn | ♂️ 0-TS Ðại Quy, ♂️ 0-TS Sùng Phước Quý An, ♂️ 0-TS Sùng Phước Nhã, ♂️ 0-TS Hưng Giáo Tuệ Hiến | ||
| Phối Ngẫu | #1 | Danh Tánh | Chưa Rõ |
| Pháp Tử | ♂️ 0-TS Khai Thánh Ðạo Chương, ♂️ 0-TS La Hán Pháp Y, ♂️ 0-TS Tử Lăng Biện, ♂️ 0-TS Đồng An Khánh Thông, ♂️ 0-TS Tư Phước Tố Nguyệt | ||
| #2 | Danh Tánh | Chưa Rõ | |
| Pháp Tử | ♂️ 0-TS Khai Thánh Ðạo Chương | ||
Hành Trạng
1. Thiền sư Tuệ Thông ở Quy tông. Thiền sư Tuệ Thông ở Quy tông tại Lô sơn. Có vị Tăng hỏi: “Thế nào là câu hộp đậy đất trời?” Sư đáp: “Ban ngày xuất hiện phương Ðông ban đêm lặng ở phương Tây”. Lại hỏi: “Thế nào là câu cắt tuyệt các dòng?” Sư đáp: “Núi sắt nằm ngang giữa đường”. Lại hỏi: “Thế nào là theo gợn đuổi sóng?” Sư đáp: “Thuyền con xuống Dương châu”. Lại hỏi: “Thế nào là Trần trần Tam-muội?” Sư đáp: “Tro bay lửa tán loạn”. Lại hỏi: “Thế nào là đại ý của Phật pháp?” Sư đáp: “Nước Hoàng hà rỉ ra mỏm Côn lôn”. Lại hỏi: “Trong mười hai thời khắc giẫm đạp như thế nào?” Sư đáp: “Trâu sắt giẫm bước cỏ xuân”. Lại hỏi: “Quảy một chiếc giày trở về Tây vức đáng vì việc gì? Sư đáp: “Vì duyên vui thích nơi sinh, chẳng là nhàm chán quê người”. Lại hỏi: “Thế nào là việc ngay trước mắt?” Sư đáp: “Dưới mắt, lỗ mũi duỗi xuống”. Có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Tâm tùy tướng khởi, thấy từ trần sinh. Rõ thấy bản tâm, biết tâm vô tướng, tức mười phương cõi nước trèn sáng trong từng khoảnh khắc, vô lượng pháp môn, tâm tâm đều có đủ. Phàm là như vậy, sao gá gốc Ðông giác thành tham kiến Văn Thù, cửa lầu các mở mới thân hầu Di-lặc? Do đó nói: Tất cả các pháp môn trong vô lượng hải hội đồng nhóm tụ trong một pháp Ðạo tràng”. Xong, Sư nắm cây gậy, tiếp bảo: “Cái này là một pháp, cái kia là Ðạo tràng, cái này là Ðạo tràng, cái kia là một pháp”. Ngừng giây lát, Sư lại bảo: “Xem, xem, cây gậy xuyên qua đầu lâu các người, núi Tu-di đè phá lỗ mũi các người”. Rồi, Sư đánh đài hương một cái, tiếp bảo: “Hãy hướng trong đó mà hiểu lấy”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Từ không vào có dễ, từ có vào không khó, có không đều nơi hết, vả lại chớ từ mập mờ cử lại xem. Hàn Sơn Thập đắc kính lễ Phong can”.
