Tiểu Sử
Hành Trạng
1. Thiền sư Kế Chân ở Quảng giáo. Thiền sư Văn Giám - Kế Chân ở Quảng giáo tại Tuyên châu. Mới đầu đến dự tham ở Thiền sư Ðạt Quán, bèn hỏi: “Tôi ngoài giảng thuyết ra còn nghiên tầm giáo điển quảng đại của chư Phật giảng nói, vậy thế nào là thấy được biên tế?” Thiền sư Ðạt Quán bảo: “Bình thường nương tựa gì để giảng thuyết?” Sư đáp: “Y cứ giáo điển để giải nghĩa”. Thiền sư Ðạt Quán bảo: “Y cứ giáo điển nghĩa là oan chư Phật ba đời”. Sư nói: “Lìa giáo điển một chữ tức đồng các ma nói”. Thiền sư Ðạt Quán bảo: “Không hỏi ông về giáo nghĩa, vậy người nào giải nói?” Sư đáp: “Chỉ thấy nói năng động tỉnh, không thể thấy được hình tướng ấy”. Thiền sư Ðạt Quán bảo: “Chỉ không hình tướng ấy bèn là quảng đại, nếu ngộ được tâm đây tức thấy được biên tế”. Từ đó, Sư bèn có sự tỉnh ngộ. Sư ở tại Quảng giáo, lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Phàm muốn làm Tông sư phải thấu rõ câu tối sáng, dán mắt trong nửa đêm, hỗn thành trải đất không. Thích-ca Văn lắm sư, lúc sinh gắng trông nhìn bốn hướng, chỉ vào ngực riêng tự xưng tôn quý, lại đi khắp các phương bảy bước. Sáng lại ai biết, tối khiến người nào ngộ? Từ đó sau trăm ngàn năm, khuất chỉ số hà sa, một người mù dẫn cả chúng mù, mọi người mù cùng nhau nâng đỡ, ngày khác thấy Lão Diêm, gắng mắt không tướng thăm, lúc ấy nghỉ kêu đạo, vạc sôi không nơi lạnh, nghĩ ruột trống cao tâm, chỉ mâm cao chuyển đưa, gởi lời người đời sau, chớ bị từ lục lầm”.
