0-TS Phù Sơn Pháp Viễn

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Phù Sơn Pháp Viễn -
Sanh#1Năm Sanh991
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Diệp Huyện Quy Tỉnh
Đồng Môn ♂️ 0-TS Hương Nham Hải Tiên, ♂️ 0-TS Thập Phương Phương Thủy, ♂️ 0-TS Thừa Thiên Hà Mãnh, ♂️ 0-TS Thạch Môn Thủ Tấn, ♂️ 0-TS Quảng Tuệ Hoài Khánh, ♂️ 0-TS Đại Thừa Tuệ Quả, ♂️ 0-TS Bảo Ứng Pháp Chiêu
Phối Ngẫu#1Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Khê Sơn Hiểu Vân, ♂️ 0-TS Vạn Sam Hoạt Tu, ♂️ 0-TS Đông Thiền Nhân Chiếu, ♂️ 0-TS Thái Bình Hiền, ♂️ 0-TS Phù Sơn Hồng Liên, ♂️ 0-TS Tây Thiền Kế Ðồ, ♂️ 0-TS Cam Lộ Khánh Dư, ♂️ 0-TS Cam Lộ Pháp Nhãn, ♂️ 0-TS Quy Tông Hồng Thức, ♂️ 0-TS Hành Nhạc Phụng Năng, ♂️ 0-TS Bạch Mã Cảnh Vân, ♂️ 0-TS Quy Tông Phổ An, ♂️ 0-TS Hoa Nghiêm Phổ Tư, ♂️ 0-TS Hưng Hóa Nhân Nhạc, ♂️ 0-TS Bản Giác Nhã Châu, ♂️ 0-TS Tịnh Nhân Ðạo Trăng, ♂️ 0-TS Định Lâm Tuệ Sâm, ♂️ 0-TS Ngọc Tuyền Vị Phương, ♂️ 0-TS Thanh Ẩn Duy Thục
#2Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Khê Sơn Hiểu Vân
Tịch#1Viên Tịch1067

Hành Trạng

1. Thiền sư Pháp Viễn ở Phù sơn. Thiền sư Pháp Viễn ở Phù sơn tại Thư châu, vốn người xứ Trịnh châu, đến nương tựa Hòa thượng Tung ở Tam giao mà xuất gia. Lúc bé thơ đang là Sa-di, thấy có vị Tăng vào thất thưa hỏi nhân duyên cây Bách giữa sân Triệu châu, Hòa thượng Tung cật vấn vị Tăng ấy, Sư đứng hầu bên cạnh mà có sự tỉnh ngộ. Ðến sau khi đã tấn đàn thuyết giảng cụ túc, Sư đấn bái yết Phần Dương, Diệp huyện, đều được ấn chứng. Sư từng cùng các vị Ðạt Quán, Dĩnh Tiết, Ðại Ðầu, cả thảy bảy đến tám người bạn vân du đến đất Thục, tình cờ gặp phải trái ngược, Sư nhờ có trí tuệ mà được thoát khỏi, mọi người đều cho Sư là hiểu lại số sự, xưng gọi là Viễn Lục Công. Lúc lên giảng đường khai pháp, Sư niêm hương, nói rằng: “Như hải cây khô sống ở trên, hoa riêng nghinh đón sắc xuân”. Có vị Tăng hỏi: “Sư xướng hát khúc nhạc nhà ai? Tông phong ấy, ai người nối dõi?” Sư đáp: “Ông già tám mươi đánh cầu lông”. Lại hỏi: “Thế nào là một câu vụt nhiên cở mở mũ Tổ, binh lính Tam huyền chấn Tùng lâm?” Sư đáp: “Lý Lăng vốn là bề tôi thời nhà Hán”. Lại hỏi: “Thế nào là Phật?” Sư đáp: “Lớn xem như anh, nhỏ như em”. Lại hỏi: “Thế nào là đại ý của Tổ sư Ðạt-ma từ Tây vức lại?” Sư đáp: “Ðất bằng nổi đống xương cốt”. Lại hỏi: “Dưới cửa Tổ sư vách tường cao ngàn dặm, chánh khiến phải đi mười phương ngồi dứt, Hòa thượng nêu bày như thế nào?” Sư đáp: “Trời lạnh mèo không bắt chuột”. Lại hỏi: “Chẳng tiện là nơi làm người không?” Sư đáp: “Ba Tư chẳng buộc eo”. Lại hỏi: “Năm mới đã đến, năm cũ đi đâu?” Sư đáp: “Trước mắt không quái ngại, chẳng dùng thêm má chuông”. Lại hỏi: “Rốt cùng thế nào?” Sư đáp: “Sắp có nghĩa là trước mắt không có vị Tăng đưa tay họa vẽ”. Lại hỏi: “Tranh sao cái ấy ư?” Sư bèn đánh. Sư cùng với Vương chất đãi chế luận đạo, họa vẽ một tướng vòng tròn, và bảo: “Một là chẳng được xếp ngựa vac đón. Hai là chẳng được mặc áo gấm về làng, chim thước chẳng được mừng chim thước chẳng được c- hết - Hãy nói nhanh, nói nhanh”. Vương mịt mờ. Sư bảo: “Khám phá đã xong rồi vậy”. Có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Chẳng là bàn xưa nói nay. Chỉ ý cứ việc trước mắt để cùng các ông định đoạt phân khu”. Có vị Tăng liền hỏi: “Thế nào là việc trước mặt?” Sư đáp: “Lỗ mũi”. Lại hỏi: “Thế nào là việc hướng thượng?” Sư đáp: “Tròng con mắt”. Có Văn Trung Công ở u dương nghe tiếng Sư có các sự kỳ đặc vượt quá, bèn đến nơi phòng thất Sư chưa có gì lấy làm lạ cả. Văn Trung cùng khách đánh cờ, Sư ngồi bên cạnh, Văn Trung vội thâu rút cuộc cờ, xin Sư nhân cuộc cờ mà giảng pháp. Sư liền bảo gióng trống lên pháp tòa, Sư bảo: “Nếu luận về việc này như hai nhà đặt cờ tương tợ. Cớ sao vậy? Ðịch thủ biết âm, dương cơ chẳng nhường. Nếu là xâu năm nhiều ba, lại thông một đường mới được, có một đáy thuyền chỉ mở đóng cửa làm sự sống, chẳng gặp đoạt lấy xung đến cửa ải, cứng rắn tiết tháo cùng miệng hổ đều sáng tỏ, cuộc cờ sau khi đã phá, chẳng nhọc thừa thải cứng mạnh, do đó nói bên béo tốt dễ được, bên gầy yếu khó cầu. Nghĩ đi thì luôn luôn mắt dính, tâm thô mà mãi mãi khua đầu. Tốt khoe Quốc thủ, dõi nói Thần tiên. Doanh cục thâu thẻ tức chẳng hỏi. Hãy tạm nói trắng đen lúc chưa phân rànhmột nổi tiếng rơi lạc xứ nào?” Ngừng giây lâu, Sư lại bảo: “Từ trước lại cả thảy mười chín đường, mê ngộ có nhiều người”. Văn Trung càng thêm tán thán, thư thả nói với đồng bạn rằng: “Ta, mới đầu nghi ngờ Thiền ngữ là hư dối, ngày nay thấy Lão Tăng đây, cơ duyên nếu chẳng đắc chẳng đến, nếu chẳng tỏ ngộ tâm địa thì sao có được diệu chỉ như vậy ư!” Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “trời được một nhờ trong, đất được một nhờ an, Quân vương được một nhờ trị thiên hạ, Nạp Tăng được một là họa hoạn vào mình”. Rồi Sư gõ vào Thiền sàn và xuống khỏi tòa. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Chư Phật xuất hiện nơi đời tạo lập môn pháp hóa chẳng lìa mắt trí ba thân cũng như ba mắt của Ma-hê-thủ-la. Cớ sao một cái nước rỉ chẳng thông Tăng tục chẳng biện rành? Một cái đại địa toàn mở, mười phương thông sướng. Một cái cao thấp một đoái hoài muôn loài đều trông xem? Tuy là như vậy, bổn phận Nạp Tăng trên bờ đê đường cùng gặp, riêng đầy đủ chánh nhãn thông thiên mới được. Do đó nói chư Phật ba đời chẳng biết có, Ly nô bò trắng tức biết có. Tạm nói Ly nô bò trắng biết có cái gì? Cần phải hiểu gì? Thu sâu rèm màn mưa ngàn nhà, mặt nhật tơi lầu đài một sao gió”. Lúc tuổi già suy, Sư nghỉ tại hang Hội Thánh, trước thuật áo nghĩa của Phật Tổ làm thành chín dải là: Một là dải Phật chánh pháp nhãn, hai là dải Phật pháp tạng, ba là dải Lý quán, bốn là dải Sự quán, năm là dải Lý sự tung hoành, sáu là dải Khuất khúc thùy, bảy là dải Lý hiệp kiêm, tám là dải Kim châu tiêu, chính là dải Bình hoài thường thật. Người học đã từng truyền tụng. Sư bảo: “Nếu y cứ theo pháp môn viên cực thì vốn đầy đủ mười số. Nay chín dải đầy đủ đã vì các người nói xong. Còn có một dải lại thấy được ư? Nếu thấy được thì thân thiết rõ ràng, xin mời ra trước chúng thử nói xem. Nói được rõ ràng thì hứa cho các ông thông chín dải trước Ðạo nhãn tròn sáng. Nếu như thấy không thân thiết, nói chẳng tương ưng và chỉ y theo lời tôi nói mà cho là mình hiểu, ấy tức là phỉ báng pháp. Các người đến đây như thế nào?” Ðại chúng im lặng không nói gì. Sư bèn quát mắng đó mà đi.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.