0-TS Pháp Hoa Toàn Cử

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Pháp Hoa Toàn Cử -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối PhápTổ Thứ 43 - TS Phần Dương Thiện Chiêu - Ðời Thứ 6 Tông Lâm Tế
Đồng Môn ♂️ 0-Thị Giả Phần Dương, ♂️ 0-TS Hồ Châu La Hán Hưng, ♂️ 0-TS Sơ Sơn Hiểu Châu, ♂️ 0-TS Kinh Nam Trúc Viên, ♂️ 0-TS Càn Minh Liễu Ðồng, ♂️ 0-TS Long Đàm Trí Viên, ♂️ 0-TS Thái Tử Ðạo Nhất, ♂️ 0-TS Thiên Thánh Hạo Thái, ♂️ 0-TS Long Hoa Hiểu Ngu, ♂️ 0-TS Đầu Tử Viên Tu, ♂️ 0-TS Thạch Sương Pháp Vĩnh, ♂️ 0-TS Ba Tiêu Cốc Tuyền, ♂️ 0-TS Lang Nha Tuệ Giác, ♂️ Tổ Thứ 44 - TS Thạch Sương Sở Viên - Ðời Thứ 7 Tông Lâm Tế, ♂️ 0-TS Đại Ngu Thủ Chi
Phối Ngẫu#1Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Hải Hội Hải, ♂️ 0-TS Giác Hoa Khương, ♂️ 0-TS Long Đàm Ngung, ♂️ 0-TS Hưng Hóa Quy, ♂️ 0-TS Vĩnh Khánh Văn, ♂️ 0-TS Hải Hội Văn
#2Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Hải Hội Hải
#3Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Hải Hội Hải

Hành Trạng

5. Thiền sư Toàn Cử ở Pháp hoa. Thiền sư Toàn Cử ở viện Pháp hoa tại Thư châu đến nơi Hòa thượng Công An Viễn. Hòa thượng Viễn hỏi: “Thế nào là sống là già lam?” Sư đáp: “Núi sâu riêng mình hổ. Cỏ cạn bày bầy rắn”. Lại hỏi: “Làm sao sống là người trong già la,?” Sư đáp: “Tùng xanh hết chẳng được, lá vàng đâu thể ngăn”. Lại hỏi: “Nói cái gì?” Sư đáp: “Tuổi trẻ vui hết trăng bên trời, khốn đổ ném dâu chìm đầu mặt nhật”. Lại hỏi: “Một câu hai câu mây tan trăng tỏ làm sao sống?” Sư đáp: “Chiếu soi cùng Phật Tổ”. Sư đến nơi Hòa thượng Thủ Chi ở Ðại ngu, Hòa thượng Thủ Chi hỏi: “Người xưa thấy hoa đào, ý ấy làm sao sinh?” Sư đáp: “Cong chẳng chưa thẳng”. Lại hỏi: “Cái này tạm theo cái kia làm sao sinh?” Sư đáp: “Ðường rỗng nhặt được vàng, bốn bên tranh hỏi biết”. Lại hỏi: “Thượng tọa có biết chăng?” Sư đáp: “Giữa đường gặp kiếm khách phải trình kiếm, không vậy thì thi nhân chẳng tặng thơ”. Lại hỏi: “Làm nhà thơ khách ư?” Sư đáp: “Một dải chỉ hồng hai người lôi kéo”. Lại hỏi: “Huyền sa nói: Chân thật phải rất chân thật nên dám bảo nhậm. Lão huynh chưa thấu triệt đến đó làm sao sống?” Sư đáp: “Biển khổ hẳn thấy đáy, người chết không biết tâm”. Lại hỏi: “Tức là?” Sư đáp: “Thế lầu các lấn mây, núi cao lắm tầng biếc”. Sư lại đến nơi Hòa thượng Tuệ Giác ở Lang Da. Hòa thượng Tuệ Giác hỏi: “Gần xa lìa xứ nào?” Sư đáp: “Lưỡng chiếc”. Lại hỏi: “Thuyền lại hay đất liền lại?” Sư đáp: “Thuyền lại”. Lại hỏi: “Thuyền ở xứ nào?” Sư đáp: “Bước xuống”. Lại hỏi: “Một câu chẳng trải qua Ðồ trình làm sao sống?” nói: “Sư nắm tọa cụ phẩy một cái, nói: Ðồ tuyển Trưởng lão như vừng (mè) như dê” và rủ áo mà ra Thiền sư Tuệ Giác hỏi Thị giả: “Ông ấy là người nào vậy?” Thị giả đáp: “Ðó là Thượng tọa Cử (Toàn Cử)”. Thiền sư Tuệ Giác nói: “Chẳng là Sư thúc Toàn Cử ấy ư? Tiên Sư dạy ta tìm kiếm vị đó”. Bèn xuống khỏi tòa và qua thưa rằng: “Thượng tọa chẳng là Sư thúc Toàn Cử ư? Xin chớ quái lạ vừa mới lại có sự xúc phạm trái nghịch”. Sư bèn hét, và hỏi lại: “Lúc nào Trưởng lão đến hần dương”. Thiền sư Tuệ Giác đáp: “Tôi đến Phần dương lúc... ấy”. Sư bảo: “Lúc ta ở Chiết giang sớm đã nghe tiếng tăm ông, thì ra xưa nay kiến giải chỉ là như vậy! Làm sao mà gọi là Bá Hoàn Vũ?” Thiền sư Tuệ Giác đảnh lễ, thưa rằng: “Con có lỗi quấy!” Sư lại đến Tây am ở Hàng châu, am chủ đã từng thấy gặp Minh Chiêu nêu cử xướng kệ tụng rằng: “Trên tuyệt đảnh Tây phong Cao vợi, ai dám đến Siêu nhiên ngoài phàm Thánh Biếc dậy hai lớp sáng”. Sư hỏi: “Thế nào là hai lớp sáng?” Am chủ đáp: “Mặt nguyệt mọc tại phương Ðông, mặt nhật lặn ở phương Tây. Sư hỏi: “Lúc Am chủ chưa thấy Minh Chiếu thì thế nào?” Am chủ đáp: “Bát dầu đầy khó hết”. Sư hỏi: “Sau khi đã thấy thì thế nào?” Am chủ đáp: “Nhiều tâm dễ được khô”. Sư ở đó lâu sau, có vị Tăng hỏi: “Thế nào là đoạt lấy người mà không đoạt cảnh?” Sư đáp: “Cúc trắng chợt nở, ngày mồng chín tháng chín trời ấm. Trăm năm công tử chẳng gặp xuân”. Lại hỏi: “Thế nào là đoạt lấy cảnh mà không đoạt lấy người”. Sư đáp: “Ðại địa tuyệt tin tức, tự nhiên riêng nhậm chân”. Lại hỏi: “Thế nào là người và cảnh cả hai đều đoạt lấy?” Sư đáp: “Cỏ hoang người tuyệt sắc, Phàm Thánh thảy đều không”. Lại hỏi: “Thế nào là người và cảnh cả hai đều chẳng đoạt lấy?” Sư đáp: “Gió trong cùng trăng sáng, giữa đồng cười thân gần”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Ðức Thích-ca chẳng xuất hiện nơi đời, Tổ sư Ðạt-ma chẳng từ Tây vức lại, Phật pháp khắp thiên hạ, đàm huyền miệng chẳng mở”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Chuông khua trống gióng, chim thước hót quạ kêu, vì các ông nói Niết-bàn, giảng Bát-nhã đã xong. Các ông có tin được kịp ư? Bồ-tát Quán Thế  m hướng đến trước mặt các ông biến hiện các thần thông lớn. Nếu tin không kịp, liền sang phương khác cứu khổ làm việc lợi ích quần sinh đi”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Mở miệng lại thành thêm lời, không mở miệng lại thành thừa lời”. Và bảo: “Kim luân Thiên tử ban sắc, tiệm cỏ gia phong riêng”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Chư Phật ba đời miệng treo trên vách, Lão Hòa thượng dưới trời làm sao sống bày ngón tay? Các ông đến các phương làm sao sống? Nói. Sơn Tăng làm sao nói, cũng là lâu ngày hoa lại môi”. Và Sư hét một tiếng. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Người xưa nói nếu ta một mực nêu bày Tông giáo thì trong pháp đường cỏ dày một trượng. Không thể làm xa-lê tiêu ngay cửa Tăng đường đi. Tuy là như vậy, cũng là quạ rùa trên đất liền nhảy tung bụi đi”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Nói tiệm cũng lại thường hợp Ðạo, bàn Ðốn cũng chẳng lưu điềm vết. Ngay nhiều bàn luận đến ấy trở lại thường ấy, cũng chèn ép mà làm đó”. Có người hỏi: “Lúc Ngưu đầu chưa thấy Tứ tổ làm sao trăm loài chim ngậm dâng hiến?” Sư đáp: “Quả chín, vượn đều trọng”. Lại hỏi: “Sau khi đã thấy sao chẳng ngậm hoa?” Sư đáp: “Rừng thưa chim chẳng qua”. Lại hỏi: “Thất tinh tỏ rõ hình thái trời sắp sáng, chẳng phạm tinh phong thử nói xem?’ Sư đáp: “Lưới ngựa tướng quân hồng”. Lại nói: “Sai”. Sư bèn đánh. Vị Tăng ấy lễ bái, trải bày tọa cụ rồi gom xếp tọa cụ, Sư bảo: “Một lần trải một lần gom xếp, pháp pháp đều đủ”. Vị Tăng ấy phỏng muốn hỏi lại nguyên do đắp mặc. Sư hỏi: “Hiểu ư?” Vị Tăng ấy đáp: “Chẳng hiểu”. Sư bèn đánh.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.