0-TS Ngọc Tuyền Tông Liên

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Ngọc Tuyền Tông Liên -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Đại Quy Thiện Quả
Đồng Môn ♂️ 0-TS Tuyết Phong Nhất, ♂️ 0-TS Pháp Luân Tư, ♂️ 0-TS Hòa Sơn Xiêm, ♂️ 0-TS Song Lâm Viễn, ♂️ 0-TS Phung Lung Giác Văn, ♂️ 0-TS Thạch Môn Lập, ♂️ 0-TS Thạch Sương Tông Giám, ♂️ 0-TS Cát Tường Xán, ♂️ 0-TS Thạch Đình Tổ Tuyền, ♂️ 0-TS Lặc Đàm Ðức Thuần, ♂️ 0-TS Bảo An Khả Phong, ♂️ 0-TS Đại Hồng Tổ Chứng, ♂️ 0-TS Đạo Lâm Uyên, ♂️ 0-TS Đại Quy Hạnh, ♂️ 0-TS Lão Na Từ Đăng Đại Hoằng
Phối Ngẫu#1Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Hi Vịnh Vĩnh Nghiêm

Hành Trạng

1. Thiền sư Tông Liêu ở Ngọc tuyền. Thiền sư Tông Liêu - Cùng Cốc ở Ngọc tuyền tại Kinh môn quân, vốn người dòng họ Ðổng ở Hợp châu. Nhân ngày khai đường giảng pháp. Hỏi đáp đã xong Sư mới bảo: “Nạp Tăng hướng đến chúng trời người, một hỏi một đáp, một bắt một thả, một cuốn một buông, một đẩy một ép, phải là có đủ tròng mắt Kim cang mới được. Nếu là hàng nghỉ nhớ câu thoại, thì ông đến Tây Tần, ta đến Ðông Lỗ, ở trong Tông môn không ích lợi gì. Một việc ấy không Hữu ngôn chẳng ở Vô ngôn, chẳng ngại Hữu ngôn chẳng ngại Vô ngôn. Người xưa duỗi bảo một lời nửa câu, chánh như binh khí của Quốc gia chẳng đặng đừng mà sử dụng đó. Nói ngang nói dọc, chỉ cầu khống chế nơi người vào. Kỳ thật chẳng ở trên ngôn cú. Người thời nay không thể một đường thẳng tắt thấu triệt chứng đắc cội nguồn. Chỉ dùng ngữ ngôn văn tự mà làm chí Ðạo. Một câu lại một câu đi kêu làm Thiền đạo, kêu làm hướng thượng hướng hạ. Gọi đó là Bồ-đề Niết-bàn, gọi đó là lỗ mũi Tổ sư. Chánh tợ như Trịnh Châu ra tào môn. Từ xưa trước Tông sư trong hội hiện luôn dùng cái hành cước thật làm việc đến cùng, mới có điều nghi bèn đối trước Ðại chúng quyết trạch chỉ dưới một câu kiến đế rõ ràng, tạo tông của Phật tổ chẳng truyền, cùng các loài hữu tình suốt tận ngằn mé trong tương lai đồng đắc đồng chứng, còn chưa là nơi ghé đầu. Ðâu phải không mở môi da lời Hồ tiếng Hán lại. Do đó Nam Viện chỉ dạy Ðại chúng rằng: “Các phương chỉ đủ mắt đồng thời gặm giấm không đủ mắt đồng thời dùng gặm giấm. Khi ấy có vị Tăng hỏi: “Thế nào là mắt đồng thời dùng gặm giấm?”. Nam Viện đáp: “Tác gia không gặm giấm. Gặm giấm đồng thời mất”. Lại hỏi: “Vậy còn nơi người học hỏi?” Nam Viện bảo: “Thế nào là nói ông hỏi?” Vị tăng ấy đáp: “Mất”. Nam Viện bèn đánh. Vị tăng ấy không khế ngộ, sau đó đến trong pháp hội của Vân môn. Nhân có hai vị tăng nêu cử câu thoại ấy, một vị bảo: “Bấy giờ cây gậy của Nam Viện bị gãy ư?” Vị tăng ấy bỗng nhiên tỏ ngộ, liền trở về Nam Viện, khi đó Nam Viện đã thị tịch, mà Phong Huyệt đang làm Duy-na hỏi vị tăng ấy rằng: “Có phải ông là người hỏi tiên sư về câu thoại gặm giấm đồng thời chăng?” Vị Tăng ấy đáp: “Phải”. Phong Huyệt hỏi: “Lúc ấy ông như thế nào?” Vị tăng đáp: “Lúc đó tôi như trong bóng đen”. Phong Huyệt bảo: “Ông đã hiểu vậy”. Xong, Sư mới gọi Ðại chúng mà bảo: “Tối xâu chỉ ngọc, kím luồn kim vàng, như nước vào nước, tợ vàng đánh vàng. Dám hỏi cùng Ðại chúng: Gặm giấm đồng thời là nơi thân thiết, nhân gì bèn mất? Nếu hiểu được thì có khả năng báo được ân không thể báo đáp, cùng giúp cảm hóa vô vi, bèn có thể giăng ngang thân giữa vũ trụ riêng bước phương lớn, nếu nhảy chẳng ra tức y như trước chỉ ở dưới cái giá”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư gõ cây gậy một cái mới bảo: “Phá tối vô minh cắt dòng sinh tử, vượt thành Tam hữu, lướt biển vô vi, phải là biết cái ấy mới được”. Sư mới gọi Ðại chúng và tiếp bảo: “Kêu làm cây gậy thì xúc chạm, không kêu làm cây gậy thì trái ngược, nếu cũng biết được thì buông tay trong rừng gai góc, giăng ngang thân trong biển phải quấy. Nếu chưa như vậy thì Phổ Hiền cưỡi Bạch tượng, Thổ Tú vượt trâu đất. Tham”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Hết thảy số câu chẳng rõ câu, cùng với Linh giác tôi sao có giao thiệp?” Xong, Sư tiếp bảo: “Vĩnh Gia nghĩ gì nói? Rất sợ như trên điện Hàm nguyên lại tìm kiếm Trường an, rất không biết các nơi có nước đều ngậm trăng. Không núi chẳng trệ bởi mây. Tuy là như vậy, ba mươi năm sau Triệu Bà bán rượu giấm”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Tông thừa một lúc xướng, đường khác dứt tuyệt, muôn sai ngàn khác đều hết sạch, thông thân là miệng khó phân tuyết, sau đầu não kim cang ba cân sắt. Khéo thay Ðại ca!” Có vị Tăng hỏi: “Lúc Bảo Thọ khai đường giảng pháp, Tam Thánh đưa đẩy ra một vị Tăng, Bảo Thọ bèn đánh ý chỉ ấy như thế nào?” Sư đáp: “Quân tử lợi động”. Lại hỏi: “Làm lại đầu gậy có mắt, hay làm lại thấy có mà làm?” Sư đáp: “Con khỉ buộc nơi Lộ trụ”. Lại hỏi: “Chỉ như Tam Thánh nói: Ông nghĩ gì vì người, mù tức mắt người một thành Trấn châu”. Lại làm sao sống?” Sư đáp: “Trên gấm thêu hoa thêm một lớp”. Lại hỏi: “Lúc hành cước gặp người thì thế nào?” Sư đáp: “Một chẳng thành hai chẳng phải”. Lại hỏi: “Lúc hành cước không gặp người thì thế nào?” Sư đáp: “Hổ cắn trùng lớn”. Lại hỏi: “Chỉ như Từ Minh nói “Dây tơ cần câu vắt nước”, ý làm sao sống?” Sư đáp: “Nước xâm lấn trứng sắt đá”. Lại hỏi: “Tam Thánh nói: “Ta gặp người thì ra, ra thì chẳng vì người”, ý chỉ như thế nào?” Sư đáp: “Binh lính đi trác đường”. Lại hỏi: “Hưng Hóa nói: “Ta gặp người thì chẳng ra, ra thì bèn vì người”, lại làm sao sống?” Sư đáp: “Dùi cân trong gấm”. Lại hỏi: “Chẳng lạc nhân quả, vì gì đoạ làm thân Dã hồ”. Sư đáp: “Lô sơn năm núi già”. Lại hỏi: “Chẳng mê mờ nhân quả, vì gì thoát khỏi thân Dã hồ?” Sư đáp: “Nam nhạc ba sinh tàng”. Lại hỏi: “Chỉ như chẳng rơi lạc chẳng mê mồ, chưa xét rõ là đồng hay khác?” Sư đáp: “Kiếm dài tựa trời bức ép người lạnh”. Lại hỏi: “Chỉ như ngày xưa Hòa thượng Dương Kỳ nhân có vị Tăng hỏi: “Thế nào là Phật ?” Hòa thượng đáp: “Con lừa ba chân đùa nhảy đi”. Ý chỉ như thế nào?” Sư đáp: “Qua Bồng Châu rồi tiện đến Ba Châu”. Ôi thôi! Sư đàm nói tâm yếu, chánh như dấu chim bay giữa không trung, tăm có bơi lội đáy nước, đâu dễ ghi hợp thay!

This entry was posted in . Bookmark the permalink.