Tiểu Sử
| Danh Tánh | 0-TS Long Hưng Sư Ðịnh -
|
||
| Sư Thừa | #1 | Nối Pháp | Chưa Rõ |
| Nối Pháp | 0-TS Tuyên Minh Phật Ấn | ||
| Đồng Môn | ♂️ 0-TS Thập Địa Văn Dụng, ♂️ 0-TS Thừa Thiên Phùng Nguyên, ♂️ 0-TS Phú Lạc Ðức Chương, ♂️ 0-TS Nguyệt Châu Bích, ♂️ 0-TS Quảng Hóa Tố | ||
Hành Trạng
1. Thiền sư Sư Ðịnh ở Long hưng. Thiền sư Sư Ðịnh ở Long hưng tại Ðàm châu. Có vị Tăng hỏi: “Thế nào là cảnh Tiêu Tương?” Sư đáp: “Vượn đến đêm sâu hú sườn núi”. Lại hỏi: “Thế nào là người trong cảnh?” Sư đáp: “Cùng gặp chẳng xuống ngựa, mỗi tự có đường trước”. Lại hỏi: “Thế nào là đạo?” Sư đáp: “Ðường hoa hẻm liễu”. Lại hỏi: “Thế nào là người trong đạo?” Sư đáp: “Nói cười ha ha”. Và Sư mới bảo: “Gió thu vài đêm dần lạnh, nạp Tăng sớm cảm thấy lạnh mình, thâu đêm chẳng ngủ nghĩ lường, nhẫn chịu Tổ sư chạy loạn, chẳng biết niệm niệm Thích-ca xuất hiện nơi đời, bước bước Di-lặc gạ sinh, bỗng nhiên khua nhằm đều là thần quang của chính mình, chợt sinh nói được thần quang của chính mình”. Ngưng giây lát, Sư bảo: “Một vầng trăng tỏ chiếu Tiêu tương”. Sư bèn hét một tiếng. Sư lại bảo: “Mây trắng đánh núi năm xưa thường đến, sáng tham chiều thỉnh nương thầy mà rõ đạo, bụi hồng chợ náo đốt giết chẳng thiếu, lại tự bận rộn tham sống đến già. Ôi! Ðãy da ngăn dơ bẩn dễ hủy hoại, tham dục tham lạc chẳng biết chán nhàm, học Phật học Tổ tất cả đều chẳng hiểu. Hổ thẹn lão Hàn Sơn, mây ngủ gối hòn đá, nghĩ lường Thập Ðắc Ca, mến ở trong hang sâu, áo tơi làm chăn đắp, nón lá làm mũ lọng. Chỉ như sơn Tăng nghĩ gì cử xướng, lại có Phật pháp không?” Ngưng giây lát, Sư bảo: “Người vô vi vô sự, nhảy ra ngoài bụi hồng”. Xong, Sư hét một tiếng”.
