0-TS Hương Nghiêm Ðộng Phu

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Hương Nghiêm Ðộng Phu -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Tịnh Nhân Ðạo Trăng
Đồng Môn ♂️ 0-TS Bạch Lộc Tông Hải, ♂️ 0-TS Bắc Thiền Thiệu Tuyên, ♂️ 0-TS Thiếu Lâm Nguyên Huấn, ♂️ 0-TS Thê Thắng Kế Siêu, ♂️ 0-TS Trường Khánh Tuệ Xiêm

Hành Trạng

3. Thiền sư Ðộng Phu ở Hương nghiêm. Thiền sư Ðộng Phu - Tuệ Chiếu ở Hương nghiêm tại Ðặng châu. Vốn người dòng họ Phạm ở Phước châu, từ thuở bé thơ mà khí vận Sư trong sáng thông mẩn. Ðến lúc trưởng thành, Sư kính mộ Không Tông, nương tựa theo Ðại Sư Viên Minh ở chùa Cảnh đức - Ðông tông mà xuất gia, khảo xét kinh điển mà được độ thọ giới cụ túc. Sư vân du dự tham khắp các pháp tịch tùng lâm ở xứ Giang hoài, cuối cùng đến ra mắt Thiền sư Ðạo Trăn ở Tịnh nhân, qua một lời chóng khế hợp như mũi tên nhọn cùng găm, thêm vì học vấn sâu rộng nên tự nhiên dung hợp, tiếng tăm vang vọng khắp chốn kinh đô. Nhận lấy sắc chỉ ra hoằng hóa, Sư ở tại Hương nghiêm thuộc Ðặng châu suốt 10 năm, sau đó trở về quê cũ, Sư ở ba chùa Quy sơn, Thọ sơn, và Thần quang. Có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Ở Tây vức 28 vị Tổ đạo dứt tuyệt nói năng, tại Trung Hoa 05 vị Tổ pháp không văn tự, chỉ truyền một ẩn chỉ thằng tâm người, tâm rõ thì đất trời đều gồm, ấn định thì mảy may chẳng lọt, mỗi mỗi mảy trần dứt tuyệt đối đãi, mỗi một pháp đều dung thông rỗng rang, mới khế hợp cội nguồn hiền Thánh, mới gọi là nhật phật tri kiến, nếu cử được vậy, rơi hai lạc ba. Bản sắc Nạp Tăng làm sao nói hợp. Lại nói được chăng? Tin tức trong ấy nếu vì truyền, cửa phụng lầu rồng cao vút tựa trời, cầu hiểu việc ở khoảng phía đông Giác thành, xa xăm ngàn xưa vẫn còn y nhiên! Lúc Sư ở chùa Quy sơn, có vị Tăng hỏi: “Xa lìa trượng thất Hương Nghiêm, gần vào đạo tràng Quy Sơn, thế nào là bất động tô?” Sư đáp: “Ðức đại bi ngàn tay dất chẳng nỗi”. Lại hỏi: “Thế nào là động tôn?” Sư đáp: “Ðiện ngọc từng rão bước, cửa vàng thường qua lại”. Lại hỏi: “Thế nào là cảnh Quy sơn?” Sư đáp: “Ngàn núi lại có đường, tám cực sạch không mảy trần”. Lại hỏi: “Thế nào là người trong cảnh?” Sư đáp: “Có lúc mở mắt có lúc nhắm”. Lại hỏi: “Thế nào là đại ý đích thực của Phật pháp?” Sư đáp: “Núi lạnh bày cốt, nước cạn thấy cát” và Sư mới bảo: “cùng kinh cùng luận chánh như vào biển tính cát, tìm pháp tìm tâm rất tợ vỗ giữa khoảng không mong vọng hưởng. Nên Ðức Thích Tôn xuất hiện nói đời chỉ vì một nhân duyên lớn, chư tổ trao truyền pháp y cũng là phương tiện rộng mở. Phát huy chánh páhp ngoài giáo điển, chỉ bày diệu tâm của Niết bàn, làm bè độ người, ứng bệnh cho thuớc. Nên người khéo giỏi nói pháp, nói không điều nói, người khéo truyền tâm truyền không điều truyền, tung nhiều một gậy một lằn vế, một tát tai một tay máu. Ðâu thể chấm ngoái thành vàng. Ðại chúng chỉ như ngày nay vì nước nhà khai mở giảng đường, lại có việc kỳ đặc không?” Ngưng giây lát, Sư bảo: “Lớp lớp núi xanh cùng dòng nước, nhan sắc thời xưa, tiếng nói thời xưa”. Lại có lúc Sư chỉ dạy đại chúng rằng: “Xuân không ba ngày tạnh, mưa gió luôn luôn bày dưới núi thấy bàn đào, tự nở lại tự rơi, vụt nhớ Linh Vân được thân gần, mãi đến việc ngày nay nào tiêu sách, chẳng phải tiêu sách, non nước xuân bốn phương xa rộng, nói chim chá cô kêu thoảng hương trăm hoa, khéo đề cử trước tiếng ấy một nhằm”. Xong, Sư hét một tiếng. Lại bảo: “Gió lửa khắp đất sợ mặt nhật tỏa chiếu giữa khoảng không, mây kỳ đặc ngay cửa mặc tình buông dài, sen trắng thoảng hương đến chẳng ngớt, giữa rừng đạt sĩ trọn không biến đổi bởi lạnh nắng, trong cảnh trần người đi chỉ thấy thời gian qua nhanh chóng, ngày được lồng đèn chấp tay trụ bày khoét mày, một năm lại gần một nửa, mấy cái là biết tiếng, biết không biết, người đi trên đường miệng tợ bia.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.