Tiểu Sử
Hành Trạng
16. Thiền sư Như Hiểu ở Hoàng long. Thiền sư Như Hiểu ở Hoàng long tại Hồng châu. Có vị Tăng hỏi: “Có khách từ xa lại chỉ bày ta viên ngọc bích đường kính một tấc. Vậy thế nào là viên ngọc đường kính một tấc?” Sư đáp: “Ngàn núi bày sắc biếc”. Lại hỏi: “Tiện nghĩ gì lúc ấy thì thế nào?” Sư đáp: “Muôn cỏ dài oai lăng”. Lại hỏi: “Thế nào là cảnh Hoàng Loang?” Sư đáp: “Núi liền Mạc phụ, nước rót động đình”. Lại hỏi: “Thế nào là người trong cảnh?” Sư đáp: “Hình dung tuy xấu xí, mở lời bèn thành chương”. Lại hỏi: “Nói nín can thiệp ly vi, thế nào là thông chẳng phạm?” Sư đáp: “Hoa núi nở tợ gấm, nước khe trong như lam”. Lại nói: “Cảm tạ Sư đã đáp câu thoại”. Sư bảo: “Hướng đạo chẳng đi đường dưới núi, rõ ràng chỉ sinh ở bên đường”. Và Sư mới bảo: “Nơi khói mây nhóm, lầu điện chống trời, trăng nước tùng la, giao quang cùng ánh, người cùng cảnh chiếu mắt liễu chợt xanh, Phật pháp việc người không khuyết không thiếu. Tuy là như vậy, một câu chẳng lạc thời cơ làm sao sống? Nói”. Ngưng giây lát, Sư bảo: “Thiếu lâm tuy xoay mặt vách tường, tuổi già cũng tâm cô đơn”. Sư lại bảo: “Mây trắng gió quấn, vũ trụ rỗng trong, trăng ấn giữa trời hình phân các dòng nước, nếu nghĩ gì tan đi, bèn nói sơn Tăng không bẻ hợp. Lại hoặc ca gió nịnh trăng, lại thành nổi sóng sinh gió, cháng ngay lúc ấy làm sao tức là phải?” Ngưng giây lát, Sư bảo: “Chim rừng chẳng hiềm thế núi thoáng, cá rồng tranh ẩn đầm biếc sâu”.
