Tiểu Sử
| Danh Tánh | 0-TS Hoàng Long Ðạo Chấn -
|
||
| Sư Thừa | #1 | Nối Pháp | Chưa Rõ |
| Nối Pháp | TS Thảo Đường - Khai Tổ Dòng Thảo Đường Việt Nam | ||
| Đồng Môn | ♂️ 0-TS Sơ Sơn Liễu Như, ♂️ 0-TS Từ Vân Long, ♂️ 0-TS Vân Nham Nhân, ♂️ 0-TS Kim Sơn Nhất, ♂️ 0-TS Vạn Niên Pháp Nhất, ♂️ 0-TS Dục Vương Phổ Sùng, ♂️ 0-TS Tuyết Phong Tuệ Không | ||
| Phối Ngẫu | #1 | Danh Tánh | Chưa Rõ |
| Pháp Tử | ♂️ 0-TS Chân Châu Bắc Sơn Tác, ♂️ 0-TS Thiên Long Toại, ♂️ 0-TS Đức Sơn Tuệ Sơ | ||
| #2 | Danh Tánh | Chưa Rõ | |
| Pháp Tử | ♂️ 0-TS Chân Châu Bắc Sơn Tác | ||
Hành Trạng
4. Thiền sư Ðạo Chấn ở Hoàng long. Thiền sư Ðạo Chấn - Sơn Ðường ở Hoàng long tại phủ Long hưng, vốn người dòng họ Triệu ở Kim lăng. Thuở thiếu thời, Sư đến nương tựa Thiền sư Anh - Giác Ấn làm Ðồng tử. Ðến lúc Thiền sư Anh dời đến ở Phổ Chiếu tại Tứ châu, vừa lúc Thục phi chọn độ Ðồng tử cùng đi, Sư được thọ giới Cụ túc qua thời gian lâu sau, bèn giả từ đến bái yết Thiền sư Thuần ở Ðơn Hà, một ngày nọ nêu cử Tông chỉ Ðộng thượng, Sư trình bài kệ tụng rằng: “Mây trắng phủ sâu hang xưa lạnh, cỏ lạ hoa linh sắc phụng ngậm, nửa đêm trời sáng tợ giữa trưa, cưỡi ngựa trái mặt mang áo giày”. Thiền sư Thuần rất mến quý Sư. Sư tự lấy làm ngại, bèn giả từ mà đến nương tựa Thảo Ðường (Thiền sư ), chỉ một lần gặp bèn khế hợp. Thường ngày Sư lấy tạng kinh đọc xem, một đêm nọ nghe tiếng trống vãn tham, bước ra kính đường, Sư ngẩng đầu trông thấy vầng trăng bèn đại ngộ, vội chạy thẳng đến phương trượng, Thiền sư trông thấy, bèn vì ấn chứng cho Sư, lúc ra hoằng hóa, mới đầu Sư ở Tào Sơn, tiếp chuyển đến ở Quảng Thọ, Hoàng Long. Có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Nêu cử cái nhân duyên người xưa để hỏi Xà-lê, Xà-lê không được làm hiểu xưa. Nếu làm hiểu xưa tức mất ngay mặt mắt hiện giờ. Nêu cử cái nhân duyên ngày nay hỏi Xà-lê, Xà-lê không được làm hiểu ngày nay, nếu làm hiểu ngày nay thì chướng ngại ngay mắt Xà-lê xưa nay. Giả sử ngay như chẳng mất chẳng chướng ngại, chẳng phải xưa, chẳng phải nay, còn là nói của thuốc bệnh cùng chữa trị ngưng khóc. Chỉ như một câu thấu thoát, Xà-lê lại nói được không? Nếu nói không được thì phải đợi đến núi La-hán sâu đàm thật tướng sẽ hướng vì ông nói”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Thiếu thất ngồi lạnh, môn nhân mỗi tự khác điềm, rất tợ các người mù sờ voi, Thần Quang đảnh lễ ba lạy rồi, y như cũ mà đứng. Tổ sư Ðạt-ma bảo: “Ông được phần tủy của ta”. Gã Bà-la-môn mặt đen nám ấy mu chân cũng chưa từng chấm xuống đất”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Người đá hỏi thông khô, bao giờ ngươi nở hoa. Thông khô giận người đá, sao được miệng lép bép? Người đá cười ha ha. Thông khô nhả tinh ba, ráng hồng sáng ngọc tượng, bạch ngọc tráng cát vàng. Nhờ hỏi bậc Thông Huyền, người nào chẳng đến nhà?”
