0-TS Hoa Tạng Hữu Quyền

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Hoa Tạng Hữu Quyền -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Đạo Tràng Pháp Toàn
Đồng MônN/A

Hành Trạng

1. Thiền sư Hữu Quyền ở Hoa tạng. Thiền sư Hữu Quyền - Y Am ở Hoa tạng tại Thường châu. Vốn người dòng họ kỳ ở Xướng hóa - Lâm an. Năm mười bốn tuổi, Sư được độ xuất gia. Năm mười tám tuổi, Sư đến lễ bái Thiền sư Dụ - Phật Trí đang ở tại Linh ẩn. Bấy giờ Thiền sư Toàn - Vô Am đang ở Ðệ nhất tòa. Lúc trong thất, Thiền sư Toàn dùng câu từ gốc vô trú, kiến lập hết thảy các pháp mà hỏi, lâu sau, Sư có được tĩnh ngộ, bèn đáp rằng: “Trong tối xâu kim châm, trong lỗ mũi thổi ra hơi”. Thiền sư Toàn ấn khả cho đó và bèn kín trao truyền tâm ấn. Thường đêm, Sư ngồi đến sáng, đi ăn cháo Sư quên cả triển bát, vị Tăng bên cạnh đưa tay xúc chạm, Sư chợt cảm ngộ bèn làm kệ tụng rằng: “Sơn đen Côn lôn nắm cần câu. Buồn xưa treo cao dưới nước cuốn, Hoa lau trong ảnh đùa trăng sáng, Dẫn được rùa mù lên cần câu”. Thiền sư Dụ - Phật Trí từng hỏi: “Lúc tâm bao gồm thái hư, lượng phủ trùm sa giới thì như thế nào?” Sư đáp: “Biển lớn chẳng dung thứ tử thi”. Thiền sư Dụ vỗ tay xuống tòa, bảo: “Ông này ngày sau sẽ ngồi nơi tòa này mà trách Phật mắng Tổ”. Từ đó Sư lánh ẩn mặt mày, càng tự vùi mình, rảo bước khắp hồ Tương giang chế có hơn mười năm. Ðến nương tựa Thiền sư Hoa – Ứng Am đang ở tại Quy tông, đến dự tham nơi Thiền sư Ðại Tuệ – Tông Cảo ở Kính sơn. Ðến lúc Thiền sư Toàn – Vô Am đến ở Ðạo tràng, gọi Sư đến phân tòa giảng pháp. Khi ấy tiếng tâm Sư vẫn yên ổn. Ở lâu sau, lên giảng đường, Sư bảo: “Ngày nay buộc ngay miệng đáy vải. Nạp Tử sáng mắt chớ chạy loạn, nơi tâm hành diệt mở vụt thân, phun hơi cũng thành sư tử rống, giữa rừng chiên đàn mặc tình rảo chạy, xé dậy lông mày mọc trên đảnh, mổ thịt thành vết bày nhà xấu”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Thiền thiền không đõng không thiên, lúc mê cánh ngàn dặm, khi ngộ bên da miệng. Do đó có vị tăng hỏi Thạch Sương: “Thế nào là Thiền?” Thạch Sương đáp: “Viên gạch to”. Lại có vị Tăng hỏi Mục Châu: “Thế nào là thiền?” Mục Châu đáp: “Lữa dữ dính đốt dầu”. Lại có vị Tăng hỏi Thủ Sơn: “Thế nào là Thiền?” Thủ sơn đáp: “ Con khỉ trên cây, đuôi liền đảnh đầu”. Ðại chúng! Ðạo không thẳng ngang, đứng nơi cao nguy, tiếng bước ba đại lão ấy đi, đường sống không cướp ngoài linh cơ. Nếu cùng mắt chánh của nạp Tăng kiểm điểm đem lại không gì chẳng hơn kém. Một người như Trương Lương vào trận, một người như Hạng Võ dụng binh, một người như Khổng Minh lường địch. Nêu người biện bạch tức có thể cùng Phật tổ ngang vai. Tuy là như vậy, nhưng bỗng có nạp Tăng ra nói trưởng lão nói làm hai cọc, cũng vừa rồi nói đạo không thẳng ngay, không đãng không thiên, mà nay lại phân lắm nhiều hơn kém. Vã lại làm gì sống chỉ đối đáp, lại có uỷ thác chăng? Nắm tay lên núi đều gắng sức, cổ họng ra hơi tự nhà biết”. Ðến năm Canh tý (1180) thuộc niên hiệu Thuần Hy (1174-1190) thời Nam Tống, Sư hiện tướng cảm chút bệnh, viết kệ tụng lưu lại rồi ngồi kiết-già mà thị tịch. Sau khi trà tỳ, răng và chiếc lưỡi không rã hoại, có xá lợi năm sắc nhiều vô số, tôn trí tại pháp của Hoành sơn, phân cốt thỉnh đưa về an táng tại phía tả chùa Vạn niên.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.