0-TS Dục Vương Giới Kham

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Dục Vương Giới Kham -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Trường Linh Thủ Trác
Đồng Môn ♂️ 0-TS Kính Sơn Duy Biểu, ♂️ 0-Am Chủ Ôn Châu Phù, ♂️ 0-TS Bản Tịch Văn Quan, ♂️ 0-TS Hiển Ninh Viên Trí, ♂️ 0-TS Đạo Tràng Cư Tuệ, ♂️ 0-TS Ô Hồi Lương Phạm, ♂️ 0-TS Đạo Tràng Tuệ Lâm
Phối Ngẫu#1Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Tuyết Đậu Diệu Đam, ♂️ 0-TS Hoa Tạng Tiên, ♂️ 0-TS Long Hoa Bản, ♂️ 0-Quốc Sư Cao Ly Thản Nhiên, ♂️ 0-TS Tây Nham Tông Hồi, ♂️ 0-TS Thiên Đồng Liễu Phác, ♂️ 0-TS Vạn Niên Đàm Bí

Hành Trạng

1. Thiền sư Giới Kham ở Dục vương. Thiền sư Giới Kham - Vô Thị ở Dục vương tại phủ Khánh nguyên. Vốn người dòng họ Trương ở Ôn châu. Nhân Tạ Tri sự, lên giảng đường, Sư bảo: “Ðầu thước có phân tấc kiếng soi còn hiếm. Ðuôi cân không chấm sao hãy chớ lầm nhận. Nếu muốn xác định xưa nay nặng nhẹ, Phật tổ ngắn dài, chỉ xin đến trong đó đặt ngay một mắt. Nếu là một thước lại là mười tấc kia, tám lạng vốn là nửa cân, tự nhiên trong ngoài hòa bình, nước nhà vô sự. Ngày nay sơn Tăng đã là hai tay phân giao. Các người có chịu tin nhận vâng làm không? Thước lượng kéo dao khắp thế gian. Chí Công chẳng phải Hòa thượng rỗi”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Văn Thù tiêu biểu trí, Phổ Hiền tiêu biểu hạnh, đã trải nhiều năm lắm ngày. Ðức Sơn đánh gậy, Lâm Tế quát hét, anh hùng thời loạn, các người xuyên ngang Tăng đường vào điện Phật, lại có biết hiểm nguy qua cửa ải Thiết vi chăng. Bỗng nhiên đạp nhằm đảnh cốt Thích-ca, đắp ngay đầu trán Thánh Tăng. Chẳng khỏi một trường việc họa”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Nếu ta nói có vậy vì có ngại. Nếu ta nói không vậy vì không ngại. Nếu ta nói ngang vậy lại vượt chẳng qua. Nếu ta nói dọc vậy lại nhảy chẳng ra. Nếu muốn tùng lâm bình an, đại chúng vô sự, chẳng như đẩy ngã Dục Vương. Hãy nói Dục Vương làm sao đẩy ngã được đi?” Sư lại gọi đại chúng, tiếp bảo: “Dốc sức, dốc sức”. Sư lại bảo: “Khổ thức, khổ thay! Dục Vương bị người đẩy ngã rồi vậy! Lại có đường thấy bất bình, rút kiếm cùng làm đến tận cùng ư? Nếu không, sơn Tăng chẳng khỏi tự ngã tự dậy”. Xong, Sư chống cái phất trần rồi xuống khỏi tòa. Sư tánh khí cương nghị, đến với chúng rất có pháp xưa, người thời bấy giờ lấy “kham thiết” mà tôn xưng gọi Sư.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.