Tiểu Sử
Hành Trạng
1. Thiền sư Lâm ở Thạch sương. Thiền sư Lâm ở Thạch sương tại Ðàm châu. Mới đầu, lúc hành cước, Sư cùng Thiền sư Linh ở giáp sơn đồng đi, trải qua thời gian lâu dài nương tựa nơi Thiền sư Tài ở Phật nhật. Sau khi nghỉ dự tham, nhân cùng Thiền sư Linh đồng đến Hoàng nghiệt, thấy tiểu tham của Thiền sư Tuệ Nam, tuy chẳng hiểu ý chỉ mà Sư bèn mong cầu nhập thất, Thiền sư Linh tức giận đánh Sư một đấm mà bỏ đi. Riêng mình Sư ở lại, sau đó không bao lâu, Sư bèn đạo ngộ Tông chỉ của Hoàng Long (Thiền sư Tuệ Nam), cơ phong trội vượt, tiếng tăm vang động khắp chốn tùng lâm. Dưới tòa của Nam công, Sư cùng Thiền sư Khắc Văn ở Quan tây, Thiền sư Hồng Anh ở Thiệu võ, v.v… ngang danh. sư bèn khai đường giảng pháp tại Thạch sương. Có lúc lên giảng đường, Sư chỉ dạy đại chúng rằng: “Hoa sương một cảnh, cùng ngân mắt tiêu nhiên, cây khô trước nhà, gió thổi cỏ rạp, nước biếc mênh mông vô tận, mây trắng nhóm mà lại bày, thiền khách qua lại no đủ, tham quan dưới rừng cùng gặp, cười lớn ha, ha. Hãy nói cười cái gì?” Ngưng giây lát, Sư bảo: “Khói trong thôn tháng ba tháng tư, riêng là xuân một nhà”. Xong, Sư xuống khỏi tòa. Có lúc Sư lại bảo: “Hoặc nói huyền hoặc nói diệu, Ðức Sơn, Lâm Tế vỗ tay cười. Lại nói không nói là Bồ-đề, nhiều năm trên xà mọc cỏ chi. Ôi!” Có vị Tăng hỏi: “Nắm dùi, nâng cây phất trần, nắm buông một bên, xin Sư đáp câu thoại”. Sư bảo: “Dán mắt cao”. Lại nói: “Tác gia Tông sư”. Sư bảo: “Dưới chân sai nhầm quá”. Vị Tăng ấy đưa tọa cụ họa vẽ một đường. Sư bảo: “Tự lãnh ra đi”. Lại hỏi: “Ðấng Pháp vương xuất hiện nơi đời, xin thi hành hiệu lệnh”. Sư bảo: “Một hai ba bốn năm”. Lại nói: Pháp lệnh thì hành”. Sư bảo: “Thuyền con tiêu tương”. Lại hỏi: “Từ vân đầy dẫy, Tuệ nhật tỏa ngời, đại chúng mừng vui xin Sư một lần tiếp”. Sư bảo: “Tốt”. Lại hỏi: “Chẳng nói ngậm hữu tượng, nơi nào rơi vô tư?” Sư đáp: “Thạch nữ bên khe cười gật đầu”. Lại hỏi: “Lúc cây khô ở Thạch sương sống lại thì thế nào?” Sư đáp: “Ðáy biển rùa vàng chạy, bên trời thỏ ngọc tỏ”. Lại hỏi: “Thế nào là hoa giác nở có nơi, quả chín tự tỏa hướng?” Sư đáp: “Trên đỉnh núi Tu-di xoay mặt hướng nam đi”. Sư giảng nói pháp rất tương tợ Thiền sư Chân Tịnh, nhưng đối với Thiền sư Chân tịnh chẳng cùng biết mà tâm rất kính trọng. Lúc Sư ở Thạch sương thì Thiền sư Chân Tịnh ở Ðộng sơn. Sư có viết bài tụng đưa tiễn vị Tăng, có nói là: “Bông lông bốn biển cầu thiền giả, chẳng đến Tân phong cũng là si”. Ðến ngày mồng 08 tháng 03 năm Nguyên Phong thứ bảy (1084) thời Bắc Tống, Sư cạo tóc tắm rửa, vào nửa đêm, lúc tiểu tham, Sư bảo: “Bình sinh hành cước mới bắt đầu thấy người. Bình sinh tham thiền trước sau đắc lực, thành Phật làm Tổ chẳng lìa tấc vuông, vạc sôi lò đỏ chỉ tại như nay. Cái tin tức ấy như người uống nước nóng lạnh tự biết. Nên nghe tôi nói một bài tụng”. Sư bèn đọc bài tụng là: “Một đại huyễn Quang minh xán lạn Nhọc não chúng sinh Sớm chiều phân tán”. Xong, vào nửa đêm, Sư ngôi thẳng mà thị tịch, trà tỳ có được Xálợi, bèn an táng tại núi đó.
