0-TS Chiêu Giác Thuần Bạch

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Chiêu Giác Thuần Bạch -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Hoàng Bá Duy Thắng
Đồng Môn ♂️ 0-Cư Sĩ Thừa Tướng Lã Vi Trọng, ♂️ 0-Am Chủ Mã Tổ Hoài Nghiễm, ♂️ 0-TS Vọng Xuyên Tuân Cổ, ♂️ 0-TS Ninh Quốc Hy Tắc, ♂️ 0-TS Mã Khê Duy Quảng, ♂️ 0-TS Linh Truyền Ngộ Thiên, ♂️ 0-TS Thiên Vương Cư Ngạn, ♂️ 0-TS Thừa Thiên Xử U, ♂️ 0-TS Phổ Thông Liễu Như, ♂️ 0-TS Tây Thiền Ðăng, ♂️ 0-TS Bạch Thủy Cư Ước, ♂️ 0-TS Thái Bình Tề, ♂️ 0-TS Vân Đảnh Biểu Kỳ, ♂️ 0-TS Thạch Sương Duẩn Chân, ♂️ 0-TS Quảng Lợi Văn Dị
Phối Ngẫu#1Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Long Khoảnh Hoài Tông, ♂️ 0-TS Thành Đô An Tượng, ♂️ 0-TS Thiết Tượng Tung, ♂️ 0-TS Tín Tướng Tông Hiển

Hành Trạng

1. Thiền sư Thuần Bạch ở Chiêu giác. Thiền sư Thuần Bạch ở Chiêu giác tại phủ Thành đô, vốn người dòng họ Chi ở Phi ô, Tử Châu. Thân phụ Sư thỏa thuê nghe pháp ở Tùng sơn Ðạo giả, lấy chuyện tử sinh làm trò đùa, chỉ giữ bạch y nhưng tu hành phạm hạnh, các hàng Tăng tục không ai vượt trên. Từng nói: “Các căn tôi ám độn, chẳng được vào viên đốn, mong nguyện có người con nối tiếp tuệ mạng chư Phật là đủ vậy”. Sư từ thủa thiếu thời nghe thân phụ dạy răn. Lắng lòng nghe trầm tư, như có sẵn tập học xưa trước. Một ngày nọ nhảy qua khe suối bỗng nhiên có sự tỉnh ngộ, bất chợt cười thất . Thân phụ đưa Sư đến nương tựa chùa Hoa nghiêm ở núi Nga mi xuống tóc xuất gia thọ giới Cụ túc. Cha con cùng nhau vân du tham vấn khắp các giảng tịch ở Thành đô. Sư thông rành các kinh luận tánh tướng các tông. Xong, giã từ đó, theo hướng Nam, Sư đến bái yết Thiền sư Tuấn ở Thái bình tại Lễ châu. Thiền sư Tuấn rất lấy làm kỳ lạ, bảo là “Thật đáng là pháp tử của ta!” Và trao cho Sư pháp y mười ba điều. Sư lánh trốn đó đi, sau, đến núi Hoàng nghiệt lễ bái Thiền sư Chân Giác - Duy Thắng, thân cận được hơn năm dài. Thiền sư Duy Thắng quả từng đoái hoái đến Sư. Sư lại phụng sự rất mực chuyên cần. Một ngày nọ, Thiền sư Duy Thắng bỗng ngước tròng mắt lên trông nhìn Sư. Sư kêu: “Ôi! Lão già này giữ chẳng định làm gì?” Thiền sư Duy Thắng cười lớn mới vì ấn chứng tâm địa cho Sư. Khoảng cuối niên hiệu Nguyên Phong (1086) thời Bắc Tống, Tông thất Nam Khương quận vương từ Hoàng nghiệt thỉnh mời Thiền sư Duy Thắng đến dưới kiệu, Sư bèn đi theo hầu. Sau đó không bao lâu gặp phải Thái Học Sinh thượng thư tố tụng bác sĩ, lời tiếng liên lụy đến Thiền sư Duy Thắng, bỗng có sắc chỉ phóng đưa đến đất Thục, môn nhân tan rã như sao băng, chỉ mình Sư mang khăn bát cùng theo. Lại gặp lúc Thành đô phủ soái cải đổi Chiếu giác thành Thập phương, hỏi Thiền sư Chân Giác - Duy Thắng ai là người có thể trú trì tại đó, Thiền sư Chân Giác - Duy Thắng bèn đưa Sư ra ứng đáp sự thỉnh mời. Sư đã đến lãnh nhận viện ấy, tuân y quy phạm ở Nam phương, một mực đổi thay luật ở. Có lúc lên giảng đường, Sư chỉ dạy đại chúng rằng: “Chẳng vượt biển tánh là lý sự buộc, chẳng thấu luân, là ngữ ngôn buộc. Từ đó, chúng bạn phạm hạnh ở đất Thục tự nhiên quy hướng phong hóa, kinh tứ giảng tịch vì đó mọi nơi một thời trống không. Triều tán lang Phùng Cảm, Phụng nghị lang Ðoàn Khởi, Tống Phóng ẩn giả tại núi Thiên thai, Ðường An văn sĩ tướng Lý Dục thảy đều vén áo giữ lễ làm đệ tử. Ðến cuối niên hiệu Nguyên Hựu (1094) thời Bắc Tống, Tăng chánh ở Bạch thủy tại Nga mi bị khuyết thiếu, Thừa tướng Thái Kinh khi ấy đang thống soái ở Thành đô thỉnh mời Sư đến ở, Sư chẳng vui thích bèn lánh ẩn tại Chiêu giác mà chối từ đó. Tế Kinh lại rất mực chí thành thỉnh mời Sư về ở lại chùa cũ. Sư lại càng tạo dựng cương tông, riêng nghiêm chỉnh cao vợi, rất bị các động bạn hiền trách phỉ báng đầy đường, Sư chẳng băn khoăn lo nghĩ đó, lâu sau mà tự yên định. Ðến lúc sắp thị tịch, Sư đem kệ tụng trao cho đệ tử là Sa-môn Tông Hiển rằng: “Gió can trăng lạnh Nước xa rồi rộng Ra cửa không ảnh Bốn mặt tám phương”. Xong, Sư an nhiên mà thị tịch, hưởng thọ năm chín tuổi, ba mươi bốn hạ lạp. Các đệ tử xuất gia đắc pháp của Sư gồm có Sa-môn Tông Hiển, Tông Hóa, đệ tử nối dõi dòng pháp có Thường Chiếu ở Nguyên Phong tại Kiếm châu, Tử Tung ở Thiết tượng tại Ngang châu. Sư là vị Tổ đời thứ nhất ở Chiêu giác. Bảo tháp Sư đến nay vẫn hiện còn.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.