0-TS Bao Thân Hữu Thụy

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Bao Thân Hữu Thụy -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Chiếu Giác Thường Tổng
Đồng Môn ♂️ 0-TS La Hán Tĩnh Hiền, ♂️ 0-TS Thanh Hóa Tùng Liễn, ♂️ 0-TS Song Phong Tĩnh Tông, ♂️ 0-TS Thái Bình Phổ, ♂️ 0-TS Thanh Thành Thanh Truyền, ♂️ 0-TS Đại Ninh Ðạo Tài, ♂️ 0-TS Đẩu Phương Khánh, ♂️ 0-TS Lô Nham Sùng, ♂️ 0-TS Đông Sơn Vĩnh Bang, ♂️ 0-TS Pháp Vũ Nguyên Thụy, ♂️ 0-TS Mộ Sơn Giác Năng, ♂️ 0-TS Hành Sơn Thiện Tư, ♂️ 0-TS Càn Minh Tải Xướng, ♂️ 0-TS Nhạc Lâm Viên Minh, ♂️ 0-TS Từ Mẫu Tử Vịnh, ♂️ 0-TS Báo Ân Minh Xướng, ♂️ 0-TS Thắng Nghiệp Hữu Thông, ♂️ 0-TS Diệu Quả Pháp Hỷ, ♂️ 0-TS Thượng Lam Hy Triệu, ♂️ 0-TS Đông Thiền Ðạo Cực, ♂️ 0-TS Trường Tùng Sơn Cẩm, ♂️ 0-TS Từ Mỗ Nham Lượng, ♂️ 0-TS Linh Tuyền Nhân Mỹ, ♂️ 0-TS An Quốc Khánh Thường, ♂️ 0-TS Nhân Vương Trí Thành, ♂️ 0-TS Phân Ninh Ðổng Vi, ♂️ 0-TS Tương Phù Trí Tiên, ♂️ 0-TS Long Khánh Chí Thâm, ♂️ 0-TS Cảnh Phước Duy Khiết, ♂️ 0-TS Hưng Hóa Dũ Tiên, ♂️ 0-TS Vạn Thọ Trí Viên, ♂️ 0-TS Tư Phước Hoài Bảo, ♂️ 0-TS Thọ Ninh Thành Tắc, ♂️ 0-TS Thắng Quang Hữu, ♂️ 0-TS Lộc Uyển Cảnh Thâm, ♂️ 0-TS Hộ Quốc Khương, ♂️ 0-TS Vô Tướng Kế Tài, ♂️ 0-TS Đông Lâm Tư Độ, ♂️ 0-TS Phổ Môn Tử Uyên, ♂️ 0-TS Sùng Phước Đức Huy, ♂️ 0-TS Thừa Thiên Đức Tuy, ♂️ 0-Cư Sĩ Nội Hàng Tô Thức, ♂️ 0-TS Tuệ Viên, ♂️ 0-TS Long Tuyền Quỳ, ♂️ 0-TS Đâu Suất Chí Ân, ♂️ 0-TS Bao Thân Tông Dụ, ♂️ 0-TS Hưng Phước Khương Nguyên, ♂️ 0-TS Hành Nhạc Đạo Biện, ♂️ 0-TS Khai Nguyên Chí Khiêm, ♂️ 0-TS Tượng Điền Phạm Khanh, ♂️ 0-TS Hòa Sơn Chí Truyền, ♂️ 0-TS Song Lâm Ðạo Cơ, ♂️ 0-TS Bách Tử Ðức Tung, ♂️ 0-TS Viên Thông Khả Tiên, ♂️ 0-TS Vạn Sam Thiệu Từ, ♂️ 0-TS Khai Tiên Hạnh Anh, ♂️ 0-TS Lặc Đàm Ứng Càn, ♂️ 0-TS Phước Nghiêm Duy Phụng, ♂️ 0-TS Hưng Hóa Dĩ Bật, ♂️ 0-TS Quảng Giáo Ðức Phương, ♂️ 0-TS Tuệ Lực Khả Xướng
Phối Ngẫu#1Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Hưng Quốc Xướng, ♂️ 0-TS Thọ Ninh Ðạo Hoàn
#2Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Hưng Quốc Xướng
#3Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Hưng Quốc Xướng
#4Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Hưng Quốc Xướng

Hành Trạng

4. Thiền sư Hữu Thụy ở Bao thân. Thiền sư Hữu Thụy - Phật Hải ở Bao thân tại Ðông kinh, vốn người dòng họ Trần ở huyện Tiêu du, Hưng hóa quân. Từ thủa bé thơ, Sư đã có tướng khác tục, im lặng ngồi trọn ngày. Song thân lấy lạ bèn cho Sư xuất gia. Ðến nương tựa ở chùa Cảnh đức tại Ðông kinh, thượng nhân Trọng Toàn vì Sư mà xuống tóc. Sau khi thọ giới Cụ túc, Sư đến dự tham nơi pháp tịch của Thiền sư Tuệ Nam ở Hoang long. Thiền sư Tuệ Nam hỏi: “Ông vì nhân sự mà đến đây hay vì Phật pháp mà đến đây?” Sư đáp: “Vì Phật pháp mà đến”. Thiền sư Tuệ Nam bảo: “Nếu đã vì Phật pháp mà đến, tức nay bèn phân giao”. Và bèn đánh Sư bằng một cây phất trần. Sư thưa: “Hòa thượng cũng không được não loạn người”. Thiền sư Tuệ Nam rất mến quý Sư, nhưng Sư trọn chưa thấu triệt. Sau đó, Sư kịp đến nương tựa Thiền sư Thường Tổng - Chiếu Giác ở Lặc đàm mới được khế ngộ huyền áo. Theo hầu qua thời gian lâu, đại chúng suy tôn làm Thượng thủ. Lúc ra hoằng hóa, Sư đến ở Tinh đức - Thái bình tại An châu, lại có sắc chiếu mời đến ở Bao thân tại Ðông kinh. Qua năm - bảy lần vào nội, vua Triết Tông (Triệu Húc 1086-1101) thời Bắc Tống ban tặng Sư tên là “Ðại Giác”. Trong vòng trăm ngày lại phong tặng Sư hiệu là “Phật Hải Thiền sư”. Ngày khai đường giảng pháp, sau khi hỏi đáp xong, Sư mới bảo: “hỏi được cũng tốt, không hỏi cũng mạnh. Một câu hỏi nếu chẳng đạt, vụt thành pháp Hý luận. hỏi nếu có yếu chỉ, đáp cũng tùy duyên, vì gì Tông thừa nói nhằm thì ngàn Thánh lùi bước? Gậy báu lúc đánh thì ba thừa mất dấu vết? Bởi vì việc này kiếng tần nơi đài, ngàn dặm tâm tà tự sợ, như mô da trong tay áo trăm ức quân ma đều nát mật. ngay như được nói điều Ðại Thánh chẳng nói, nghe điều Tôn giả Ca-diếp chẳng nghe. Ðại khái chỉ cần các người xoay chiếu trở lại gốc, kiểm niệm thâm tâm, thiện ác chẳng nghĩ lường, tự nhiên được vào tâm thể trong lắng, diệu dụng khắp cả hằng sa, vật và ta lẫn đồng. Có người ngay đó đón nhận được, còn thuộc như ôm cột cầu tắm rửa kịp chăng? Xả bỏ đó tợ như muôn dặm xa trông về cửa làng quê, chấp đó thì đọa vào cảnh giới quỷ vương, kêu làm lúc mê người đuổi theo pháp, sau khi ngộ, pháp lại tùy theo người. Bởi pháp yêu không riêng tư từ ngàn xưa đồng khuôn phép. Một câu đồng cơ, chỉ người tự soi xét. Ðến trong đó nếu hiểu được, bèn thấy thủy chung nhất như xưa nay ngang đồng. Ðến như cây bách giữa sân của Triệu Châu gió trong lành phát triển. Còn nếu chẳng hiểu được, bèn thấy cái ghế Vân Môn trời đất khác biệt. Từ đó mới chẳng đặng đừng trên điện Lưu ly giữa lúc ba ntrưa đánh trống canh, giữa rừng Vô cảnh mùa thu thực hành xuân lệnh. Cớ sao vậy? Bởi diệu thể tuy là không khác mà diệu dụng lại có lắm môn. Cho nên Thích Chủ Năng Nhân ứng hiện nơi thành Ca-tỳ-la-vệ, dẫn trải từ bi khắp sa giới, thần thông diệu lực chẳng thể nghĩ bàn. Bởi vì quần sinh thường ngày sử dụng Tam-muội mà chẳng tự biết, nghiệp thức mịt mờ mà chẳng quay trở lại, bèn khiến tiền cảnh phân nhiễu rối loạn, cội nguồn nhầm lẫn xen tạp. Do đó, vân tiên lâu chấm nơi pháp yếu ấy, ở trong cảnh giớik hai làm Phật sự lớn. Nhập tịch tại cõi này mà kinh luân cùng ba cõi, đạo đượm Ðại thiên, hóa đều trăm ức, lời mãn đầy pháp giới, mò ướt quần sinh, phu viễn huyền tịch để hiểu nhân quả, rủ thiên chân để dưỡng nuôi tánh tình. Không cơ nào có Ðại tiểu thừa, phân Ðốn tiệm, nên khiến làm Tư lương có thể để suy vi đạt nhằm, tầm mối thấy giềng. Sau đó vì người tán loạn mà dùng định tuệ để răn dạy đó, kẻ đắm trước các dục lạc thì dùng pháp Vô thường để chỉ dạy đó, hạng thích quan nhỏ thì dùng phương lớn mà dẫn dắt đó. Hàng chấp trước kiến giải thì dùng mà Vô động mà dẫn dụ đó, hàng đắm chìm nơi danh tướng thì dùng pháp môn Không hai để khai mở đó. Ðó há chẳng nhân ngôn ngữ mà vào đạo, mượn giáo điển mà rõ chân ư? Nhất tâm sáng ngời muôn đức đồng hiển trước, tốt lành làm từ đó, đến sau cùng tức bảo “như ngón tay chỉ mặt nguyệt, quyền không dụ thật”. Ôi! Hưng từ như thế rất tợ như có quá không công. Chưa như sắt vàng đầu đà kế sống tùy thân bình bát lưu ly truyền đến không cùng của chúng ta. Mặc cho Ðại sĩ có ngàn mắt cũng chẳng lén nhìn tướng trạng ấy. Tổ sư Ðạt-ma nơi có bờ sống, đầu non Ðại canh ném xuống. Giả sử có sức dõng kiện của vạn phu nâng nhấc đó không lay động. Sau lại, việc gió phướng nổi, cuốn chiếu nghĩa chương, tay Phật khó giấu, chân lừa tự bày, do đó việc con cháu chẳng dừng. Cong thuận tình người, buông đi một đường chỉ, tiện có nối tiếp môn phongười, sáng liền đuốc Tổ, đeo ấn Vô ngã, mở cửa Không hai, cuối cùng được lên kim kê ngậm một hạt gạo cứu giúp khắp mười phương. Thật như ngựa tốt khỏe trong chuồng ra đạp giết quân ma. Do đó mọi người đều nói: “Lệnh nghiêm ở Ma-kiệt-đà hiếm người đảm nhận, huyền hưởng tại China (Trung Hoa) ít người ứng nối”. Ðại chúng nếu căn cứ kiến giải như thế, mỗi một sao ít ư? Chỉ như biết mùi vị, hiểu đau ốm, thấu đạt âm hưởng quyết rành hơn kém, sao không một cái nửa cái. Hãy nói người đó có khả năng như thế là người nào?” Ngưng giây lát, Sư bảo: “Cửa thiền đã được Bùi Công đạt, ý Tổ không sao Tạ Thủ Bình?” Xong, sư bèn xuống khỏi tòa. Có lúc Sư lại bảo: “Có thế giới Phật dùng một mảy trần một sợi lông để làm Phật sự, khiến người thấy một pháp mà đầy đủ tất cả các pháp, nên quyền xảo làm giá các. Có Phật hóa cảm bên trong để quên ngôn từ, lặng im làm Phật sự, khiến người học lìa hết thảy tướng, tức gọi chư Phật khéo cho ba sao xuống lửa. Có Phật ở trong cõi nước dùng hoa vàng trúc biếc mà làm Phật sự, khiến người thấy tướng thấy sắc tức không, tạm giao phó cho Di-lặc. Có Phật ở trong chùa báu dùng pháp không để làm tòa mà chỉ bày Phật sự, khiến người học chẳng chấp trước Phật mà mong cầu, khám phá xong móc xuống. Có Phật nơi đạo tràng dùng tử sjư cúng dường mà thành Phật sự, khiến người tri túc dứt niệm khác, có thể cho xuống chuyển tải. Có Phật ở nơi diệu vức không hết thảy ngữ ngôn Tam-muội để làm Phật sự, khiến người tùy cơ vào, chẳng xả bỏ động tĩnh, làm cừ trong chuyển tải. Ðại chúng hãy nói trong đó lại có hơn kém không?” Ngưng giây lát, Sư bảo: “Người đến phải biết là tác gia”.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.