0-TS Bảo Lâm Đạo Huy

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Bảo Lâm Đạo Huy -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Trường Lô Ứng Phu
Đồng Môn ♂️ 0-TS Trường Lô Tông Dị, ♂️ 0-TS Trừ Châu Lâm, ♂️ 0-TS Đại Ngu Hỷ, ♂️ 0-TS Ngũ Phong Phổ Lương, ♂️ 0-TS Thọ Thánh Trọng Hồng, ♂️ 0-TS Ung Hy Thúc Tắc, ♂️ 0-TS Phổ Mãn Pháp Hải, ♂️ 0-TS Phổ Quang Hiến Chiêu, ♂️ 0-TS Bảo Lâm Trí Cao, ♂️ 0-TS Kiến Long Trí Nhân, ♂️ 0-TS Khai Tánh Giác, ♂️ 0-TS Tuệ Nhật Trí Giác, ♂️ 0-TS Càn Minh Bảo Tuệ, ♂️ 0-TS Pháp Bảo Đức Nhất, ♂️ 0-TS Hộ Quốc Thiệu Thông, ♂️ 0-TS Thọ Xuân Pháp Ngạn, ♂️ 0-TS Đẳng Giác Pháp Tư, ♂️ 0-TS Vân Nham Chí Nguyện, ♂️ 0-TS Bao Thiền Phổ, ♂️ 0-TS Long Bàn Đạo Thành, ♂️ 0-TS Lang Nha Tông Sơ, ♂️ 0-TS Phổ Mãn Minh, ♂️ 0-TS Hồng Tế Tông Di, ♂️ 0-TS Tuyết Đậu Đạo Vinh, ♂️ 0-TS Định Sơn Văn Ngạn

Hành Trạng

6. Thiền sư Ðạo Huy ở Bảo lâm. Thiền sư Ðạo Huy ở Bảo lâm tại Trừ châu. Có vị Tăng hỏi: “Thế nào là đại ý của Tổ sư Ðạt-ma từ Tây vức lại?” Sư đáp: “Ðại mai nói đến”. Lại hỏi: “Vì gì mà đèn đèn tương tục tiếp nối?” Sư đáp: “Ðổi tướng độn đặt”. Lại hỏi: “Nước lưu xuất từ cao nguyên làm sao rõ hiểu?” Sư đáp: “Xưa nay chảy chẳng cạn”. Lại hỏi: “Người học chưa hiểu?” Sư đáp: “Ranh giới phá núi xanh”. Lại nói: “Ðáy biển bụi hồng nổi, đầu non sóng bạc trào”. Sư bảo: “Bít giết ngươi”. Lại hỏi: “Nghe cạn hiểu sâu là việc tầm thường, còn Ðạt-ma mê gặp ý chỉ ấy như thế nào?” Sư đáp: “Ðầu đội trời, chân đạp đất”. Lại hỏi: “Bỗng gặp ba nhà, người trong thôn chỉ đối đáp như thế nào?” Sư đáp: “Buồn thì cùng lo, vui thì đồng mừng”. Lại hỏi: “Nếu chẳng từ trước lại, sao biết như vậy?” Sư đáp: “Chẳng được thô suất”. Lại hỏi: “Lúc ngưu đầu chưa thấy gặp Tứ tổ thì như thế nào?” Sư đáp: “Bình nước nóng”. Lại hỏi: “Sau khi đã thấy gặp thì thế nào?” Sư đáp: “Bình nước”. Lại hỏi: “Người học chưa hiểu?” Sư đáp: “Tình đời xem ấm lạnh, việc người theo cao thấp”. Lại hỏi: “Lúc Hòa thượng chưa thấy gặp Trường lô thì thế nào?” Sư đáp: “Mây mọc mơi núi xưa”. Lại hỏi: “Sau khi đã thấy gặp thì thế nào?” Sư đáp: “Nước lưu xuất từ gò cao”. Lại hỏi: “Thấy và chưa thấy cùng cách nhau ít nhiều?” Sư đáp: “Nước chảy cuối cùng đến biển, mây nổi hẳn mưa râm”. Lại hỏi: “Trên núi đao rừng kiếm lúc thành Chánh giác như thế nào?” Sư đáp: “Mổ ruột moi tim”. Lại hỏi: “Hòa thượng làm sao được như vậy?” Sư đáp: “Tâm chẳng phụ người”. Và Sư mới bảo: “Bước bước lên cao, ý khí của nạp Tăng, tâm tâm buông xuống, Ðạt sĩ quên lòng, ý khí chẳng ở ngôi vị của Phật Tổ, quên lòng thường rảo cửa Trí bi. Có niệm đầu thành công, không biết mới lợi lớn”. Ngừng giây lát, Sư bảo: “Cỏ điềm lành mọc vận tốt, rừng mai buông xuân sớm. Tham”. Sư lại bảo: “Nước trí ánh trong, ngọc tâm riêng sáng, muôn tượng rực rỡ, mười phương sáng ngời. Mắt thấy hạt cây vô ảnh, tai nghe điệu đàn không dây. Nếu là bản phận nạp Tăng, bất chợt cúi đầu cười nhạt, hãy nói cười cái gì? Không dùi lỗ sắt”.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.