Tiểu Sử
|
|
|
|
| Danh Tánh |
0-TS Bạch Triệu Khuê -
|
|
| Sư Thừa | #1 | Nối Pháp | Chưa Rõ |
| Nối Pháp | 0-TS Pháp Vân Pháp Tú |
| Đồng Môn | ♂️ 0-TS Phật Quốc Duy Bạch, ♂️ 0-TS Đâu Suất Cảnh Thường, ♂️ 0-TS Phước Tuệ Pháp Khâm, ♂️ 0-TS Thần Quang Ðạo Phương, ♂️ 0-TS Nguyên Phong Tông Ðăng, ♂️ 0-TS Khai Hòa Pháp Ngung, ♂️ 0-TS Linh Thứu Tuệ Minh, ♂️ 0-TS Phổ Chiếu Hữu Bằng, ♂️ 0-TS Tiến Phước Vĩnh Kiên, ♂️ 0-TS La Phù Tề, ♂️ 0-TS Thiên Phong Phật Ấn, ♂️ 0-TS Hộ Quốc Thuần, ♂️ 0-TS Hưng Giáo Tế, ♂️ 0-TS Thiên Vương Nghĩa An, ♂️ 0-TS Bảo Trì Tuệ Nguyệt, ♂️ 0-TS Giác Lâm Toại, ♂️ 0-TS Vĩnh Khánh Duy Giản, ♂️ 0-TS Vân Phong Hựu Nguyệt, ♂️ 0-TS An Phong Pháp Tín, ♂️ 0-TS Ba Tiêu Tông Lượng, ♂️ 0-TS Đại Biệt Ðạo Thường, ♂️ 0-TS Tam Giác Thanh Thiền, ♂️ 0-TS Sùng Đức Tiên, ♂️ 0-TS Hưng Hóa Ðương, ♂️ 0-TS Thạch Sương Cư Hối, ♂️ 0-Cư Sĩ Dĩnh Thúc Tương Chi Kỳ, ♂️ 0-TS Đại Ngu Như Chiếu, ♂️ 0-TS Đức Sơn Diệu Trạm, ♂️ 0-TS Thiên Hy Vĩnh Tuệ Nghiêm, ♂️ 0-TS Thê Hiền Trí Nhu, ♂️ 0-TS Bắc Thiên Vương Ích, ♂️ 0-TS Trừng Tuệ Nghĩa Ðoan, ♂️ 0-TS Chánh Giác Ðạo, ♂️ 0-TS An Phước Sư Tử Thắng, ♂️ 0-TS Thừa Thiên Nguyệt, ♂️ 0-TS Hưng Hóa Tịnh Chân, ♂️ 0-TS Quảng Tuệ Xung Vân, ♂️ 0-TS Tương Sơn Lương Sách, ♂️ 0-TS Cam Lộ Ðức Ngung, ♂️ 0-TS Khai Tiên Trí Tuân, ♂️ 0-TS Càn Minh Quảng, ♂️ 0-TS Chân Không Tùng Nhất, ♂️ 0-TS Thời Ung Thanh Thiền, ♂️ 0-TS Thụy Tướng Tử Lai, ♂️ 0-TS An Quốc Tự Phương, ♂️ 0-TS Hoắc Khâu Quy Tài, ♂️ 0-TS Đức Sơn Nhân Hội, ♂️ 0-TS Phước Nghiêm Thủ Sơ, ♂️ 0-TS Khâm Sơn Kế Minh, ♂️ 0-TS Cát Tường Nột, ♂️ 0-TS Tịnh Danh Pháp Nhân, ♂️ 0-TS Từ Tế Thông, ♂️ 0-TS Quảng Giáo Thủ Nột, ♂️ 0-TS Tiên Nham Cảnh Thuần, ♂️ 0-TS Bảo Ninh Tử Anh, ♂️ 0-TS Minh Thủy Pháp Tốn, ♂️ 0-TS Hương Tích Dụng Bân, ♂️ 0-TS Quang Tuệ Bảo Lâm |
Hành Trạng
6. Thiền sư Khuê ở Bạch triệu. Thiền sư Khuê - Thông Tuệ ở Bạch triệu tại An châu. Có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “May gặp hội tốt lành, phải gặt hái điều mới lạ. Ðã gặp được núi báu, chớ để tay không trở về, chẳng thể đợi lúc khác ngày sau, cánh cửa vách tường sau đầu góc tự nói câu thoại lớn, khắp cùng trời đất phô bày xưa nay, thì là đáng một cái tự tánh của người. Giữa khoảng ấy lại không vật gì khác. Mỗi ngày các người lúc đi dừng đi, lúc nằm dừng nằm, lúc ngồi dừng ngồi, chỉ lúc đối đáp nói năng đầy miếng nói dính, cho đến nhướng mày nháy mắt, sân mừng thương ghét im lặng vui đùa chưa lúc gián . Nhân gì chẳng chịu nhận lấy nhà của chính mình hết đi? Bởi vì từ vô lượng kiếp lại, tình ái dục nặng đường sinh tử dài, trái với tánh giác hợp cùng cảnh trần tự sinh nghi hoặc. Thí như chim bay giữa không trung chẳng biết không trung là quê nhà, cá lội dưới nước chẳng biết sông nước là mạng sống. Sao được tự đè nén mà hỏi người bên cạnh, rất giống bưng cơm mà kêu đói, vào sông nước mà kêu khát. Các người cần được nghỉ chăng? Mỗi xin nên lập địa cắm định tinh thần, một niệm xoay lại tỏa sáng thì bỗng nhiên tự soi chiếu. Nào khác gì mặt nhật giữa không trung riêng xoay chuyển vô tư, ngọc bau trong mâm chẳng đánh mà tự chuyển. Tuy là như vậy, chỉ vì hàng sơ cơ hướng đến thượng cơ bế tắt chưa từng đạp dính. Hãy nói thế nào sống là hướng đến thượng cơ?” Ngừng giây lát, Sư tiếp bảo: “Ngã mặt nhìn trời chẳng thấy trời”.