Tiểu Sử
| Danh Tánh | 0- Cư Sĩ Văn Công Dương Ức -
|
||
| Sư Thừa | #1 | Nối Pháp | Chưa Rõ |
| Nối Pháp | 0-TS Quảng Tuệ Nguyên Liên | ||
| Đồng Môn | ♂️ 0-TS Vân Đài Kỷ Thân, ♂️ 0-TS Phật Tích Vân Kiểu, ♂️ 0-TS Hoa Nghiêm Minh, ♂️ 0-TS Quảng Tuệ Ðức Tuyên, ♂️ 0-TS Tuệ Lực Tuệ Nam, ♂️ 0-TS Hoa Nghiêm Ðạo Long | ||
Hành Trạng
4. Cư sĩ Văn Công Dương Ức. Cư sĩ Văn Công Dương Ức tự là Ðại Niên, vốn người xứ Kiến minh. Thuở bé thơ được xưng gọi là Thần Anh (trẻ nhỏ tài thần), đến tuổi tráng niên tự phụ tài danh mà chưa biết có Phật. Một ngày nọ qua nơi người bạn đồng liêu thấy đang đọc kinh Kim Cang, Ðại Niên cười mà thương tội cho đó, người bạn ấy vẫn tự nhiên, Ðại Niên mới nghi ngờ mà hỏi: “Ấy há ra khỏi bên trên Khổng Mạnh ư? Sao quá nịnh nọt vậy?”, nhân đọc xem vài bàng và hiểu rõ mới bắt đầu có chút ít kính tin. Về sau gặp được Hành lâm Lý Công Duy khuyên bảo tham vấn, và do là Bí thứ giám ra trấn thủ tại Nhữ châu. Mới đầu đến bái yết Thiền sư Liên ở Quảng tuệ, Thiền sư Liên tiếp kiến, liền hỏi: “Trống vải phải nâng đánh, ai là người biết tiếng?” Thiền sư Liên đáp: “Gió lại biện rõ sâu”. Ðại Niên hỏi: “Thế nào là Thiền khách cùng gặp chỉ khảy móng tay?” Thiền sư Liên đáp: “Quân tử có thể vào”. Ðại Niên ứng tiếng nói: “Kính vâng”. Thiền sư Liên bảo: “Giặc cỏ đại bải”. Ðến đêm, lại đàm nói: Thiền sư Liên hỏi: “Bỉ giám từng cùng người nào đàm đạo lại?” Ðại Niên đáp: “Tôi từng hỏi chùa Lượng giám ở Vân nham là lúc hai con trùng lớn cùng cắn nhau thì thế nào?” Lượng Giám đáp là “Một hợp tướng”. Tôi nói: “Tôi chỉ trông nhìn qua lỗ hổng”, chưa xét rõ làm sao nói lại được ư?” Thiền sư Liên bảo: “Trong ấy tức chẳng như vậy”. Ðại Niên nói: “Xin Hòa thượng riêng một lần vì chỉ bày”. Thiền sư Liên đưa tay làm thế kéo lỗ mũi và hỏi: “Súc sinh ấy nhảy vọt tại đâu?” Ngay lời nói ấy, Ðại Niên bỗng nhiên không nghi ngờ, có làm kệ tụng là: “Tám góc mài quanh không trong chạy Sư tử lông vàng biền thành chó Phỏng muốn đem thân Bắc đẩu giấu Nên phải chấp tay sau Nam thân”. Ðại Niên lại vụt thoáng nhận lấy mật chứng từ Thầy, gởi thư cho Hàng lâm Lý Công Duy, nói là: “Bệnh của phàm phu tôi xưa trước vì ngu xuẩn, may được nhận sự tưởng thưởng đoái hoài, dự nghe yếu chỉ của Nam tông, lâu dần gấp vân du lên thượng quốc, động tỉnh dò hỏi, xoay quanh khuyên phát, giúp cho mổ tâm có chỗ đến, mặt tường không hổ thẹn, thật là ra từ nơi dưới sàn giường khoảng chỗ ngồi, huống lại, nên Ðại sư An Công không rủ lòng chỉ dẫn. Từ Song Lâm Ðức Thế Tôn ẩn bóng, mãi đến Tổ sư Ðạt-ma quảy dép về Tây, trong tâm mờ mịt không biết chỗ dừng, mãi đến năm mắc bệnh trầm kha, tâm thần tư lự mê hoảng, bèn đến thời gian ngắn ngủi lại biện phân phương vị, lại được Vân Môn Lượng Công Ðại sĩ thấy nhìn Bồng tung, yếu chỉ của Lượng Công Chánh đồng vết với An Công, đều từ Lô sơn, Vân cư, Quy tông mà lại, đều là con cháu nối dõi của pháp nhãn. Năm trước nhân trấn thú quận ấy, vừa gặp Thiền Bá, Quảng Tuệ, thật là kế thừa tiếp nối Thiền sư niệm ở Nam viện, Thiền sư Niệm là nối dõi từ phong huyệt, phong huyệt lại kế thừa tiên Nam viện, Nam viện nối dõi từ Hưng hóa, Hưng hóa nối dõi từ Lâm Tế, Lâm Tế nối dõi từ Hoàng Nghiệt. Hoàng Nghiệt nối dõi từ Bách Trượng, Bách Trượng nối dõi Mã Tổ, Mã Tổ nối dõi từ Hòa thượng Nhượng, Hòa thượng Nhượng là đích tử của Tào Khê (Tuệ Năng). Công việc trong trai hội đơn giản, những lúc rảnh rỗi lui ăn, hoặc ngồi mời mà ngồi, hoặc bảo thiết giá theo đó, thỉnh gõ vô phương, mờ trệ chóng mở tan. Qua sau nửa năm vụt nhiên chẳng nghi như quên bỗng nhiên được nhớ, như ngủ bỗng thức, vật bằng xưa kia ngại ứng bộc nhiên tự rơi, mọi sự nhiều kiếp chưa hiểu bỗng dưng như trước mắt, hẳn cũng là chọn lựa suốt rành, ứng tiếp không lệch. Lại nghĩ nhớ tiên đức dẫn dắt nhiều tham tầm như chín lần lên Tuyết Phong, ba lần đến Ðộng Sơn, đầu tử bèn tiếp thừa Ðức Sơn, Lâm Tế đắc pháp ở Ðại ngu cuối cùng kế thừa từ Huỳnh Nghiệt. Vân Nham phần nhiều nhờ Ðạo Ngô dẫn dắt chỉ dạy mới làm con của Dược Sơn, Ðơn Hà thân gần tiếp thừa Mã Tổ ấn khả mà cuối cùng làm con cháu nối dõi Thạch Ðầu. Xưa kia phần nhiều đối với Lý không hiềm tật. Bệnh của kẻ phàm phu tôi ngày nay là duyên tiếp nối thật thuôïc từ Thiền sư Liên ở Quảng tuệ, mà dẫn khởi đó tự tốt lành phát xuất ở Ngao Phong vậy. Hân hạnh thay! Hân hạnh thay!”. Ðại Niên hỏi Thiền sư Liên ở Quảng tuệ rằng: “Hòa thượng thừa có nói: “Hết thảy các thứ tội nghiệp đều nhân của báu mà phát sinh. Khuyên người xem thường đối với của cải”. Huống gì chúng sinh ở cõi Nam Diêm-phù-đề lấy của cải làm mạng sống. Các đất nước lấy của cả mà nhóm tụ người. Trong giáo điển có nói về Tài pháp nhị thí, sao được khuyên người xem thường đối với của cải ư?” Thiền sư Liên đáp: Cây cán tràng phan nhỏ vút lên trên đầu rồng sắt”. Ðại Niên nói: “Hải đàn ngựa con tợ lừa lớn”. Thiền sư Liên bảo: “Gà đất Sở chẳng là chim phụng Ðan sơn”. Ðại Niên nói: “Ðức Phật diệt độ hai ngàn năm, các Tỳ-kheo thiếu sự hổ thẹn”. Ðại Niên nên đặt một trăm câu hỏi thỉnh cầu Thiền sư Liên giải đáp. Thiền sư Liên mỗi mỗi đều đáp lại. Ðại Niên hỏi Lý Ðô Úy: “Ðức Thích-ca suốt sáu năm tu hành khổ hạnh, chứng đắc việc gì?” Lý Ðô Úy đáp: “Vác chẻ biết củi nặng”. Ðại Niên cảm mắc chút bệnh, hỏi Ðại sư Hoàn rằng: “Ngày nay thân thể tôi không được điều hòa, xin Ðại sư như lòng từ bi chỉ báo cho nên trị liệu thế nào?” Ðại sư Hoàn bảo: “Dùng một chén thuốc Ðinh hương nóngấm”. Ðại Niên bèn làm thế bị ói mửa. Ðại sư Hoàn bảo: “ n ái thành phiền não”. Ðại sư Hoàn vì nấu thuốc giúp, tiếp đó, Ðại Niên gọi “Giặc lại”. Ðại sư Hoàn bèn đặt thuốc xuống trước mặt Ðại Niên và xoa tay đứng bên cạnh. Ðại Niên trừng mắt nhìn thẳng vào thuốc mà nói: “Thiếu Tùng Lâm Hán”. Ðại sư Hoàn phẩy tay áo mà đi ra. Lại một ngày nọ, Ðại Niên hỏi rằng: “Với tôi, tứ đại sắp muốn lìa tan, Ðại sư làm sao có thể cứu giúp?” Ðại sư Hoàn đánh vào ngực ba cái. Ðại Niên nói: “Nhờ gặp được tác gia”. Ðại sư Hoàn bảo: “Bao nhiêu năm học Phật pháp mà tập khí thế tục vẫn còn chưa dứt trừ”. Ðại Niên nói: “Họa không đi riêng lẻ”. Ðại sư Hoàn làm tiếng hà hơi. Ðại Niên viết kệ tụng gởi cho Lý Ðô Úy rằng: “Bể sinh cùng bể diệt Hai pháp vốn ngang bằng Muốn biết nơi về thật Triệu châu Ðông viện Tây”. Lý Ðô Úy thấy thơ kệ bèn nói: “Mua giấy tiền trong miếu Thái sơn”. Lý Ðô Úy liền đến nơi thì Ðại Niên đã qua đời!
