Tiểu Sử
Hành Trạng
11. Cư sĩ Phù mã đô úy Lý Tuân Úc. Cư sĩ Phù mã đô úy Lý Tuân Úc vốn người ở Biện châu, đến bái yết Thiền sư Thông ở Cốc ẩn hỏi việc xuất gia. Thiền sư Thông đem công án của Thôi Thiệu Công hỏi Kinh Sơn mà đáo đó. Ngay lời nói ấy Cư sĩ được đại ngộ,làm bài kệ tụng rằng: “Học đạo phải là sắc bén Ðặt tay tâm đầu bèn phán Thẳng đến Vô thượng Bồ-đề Hết thảy phải quấy chẳng quản”. Một ngày nọ, Cư sĩ cùng Thượng tọa kiên tiễn biệt nhau, Cư sĩ hỏi: “Gần lìa thượng đảng được đến Trung đô mới tiếp trần đàm vội xoay lại Hổ Dương chỉ Vân Bình đến Thúy Kiệu, phỏng hỏi Tuyết Lãnh đến Lưu, chưa xét rõ xứ này xứ kia mỗi mỗi việc làm sao sinh?” Thượng tọa Kiên đáp: “Kiếm bén phẩy mở trời đất lắng, Dao sương vừa nâng, Ðẩu ngưu lạnh”. Cư sĩ nói: “Vừa gặp ngày nay lỗ tai điếc. Thượng tọa Kiên bảo: “Một mũi tên bắn rơi hai con chim điêu”. Cư sĩ hỏi: “Cớ sao Thượng tọa mang giày cỏ mà ngủ ngồi?” Thượng tọa Kiên đưa tay áo phẩy một cái. Cư sĩ cúi đầu nói: “Ngày nay có thể gọi là hàng phục vậy”. Thượng tọa Kiên bảo: “Phổ hóa ra giữa Tăng đường”. Ðến lúc Cư sĩ sắp qua đời, dưới ngực bụng và cẳng chân nóng ấm, có cô ni Ðạo Kiên nói là: “Chúng sinh thấy kiếp tận, lúc lửa lớn thiêu đốt, Ðô úy cần nên soi chiếu Quản chủ nhân công”. Cư sĩ nói: “Ðại sư cho ta nấu một thang thuốc lại”. Cô ni Ðạo Kiên im lặng không nói gì. Cư sĩ nói: “Thầy ấy thuốc cô chẳng hợp nấu được”. Cư sĩ Từ Minh hỏi đáp vừa nghỉ thì điềm nhiên mà qua đời. Nói thấy tại trong truyện Từ Minh.
