0-TS Thiên Đồng Liễu Phác

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Thiên Đồng Liễu Phác -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Dục Vương Giới Kham
Đồng Môn ♂️ 0-TS Tuyết Đậu Diệu Đam, ♂️ 0-TS Hoa Tạng Tiên, ♂️ 0-TS Long Hoa Bản, ♂️ 0-Quốc Sư Cao Ly Thản Nhiên, ♂️ 0-TS Tây Nham Tông Hồi, ♂️ 0-TS Vạn Niên Đàm Bí

Hành Trạng

2. Thiền sư Liễu Phác ở Thiên đồng. Thiền sư Liễu Phác - Từ Hàng ở Thiên đồng tại phủ Khánh nguyên. Vốn người xứ Phước châu. Có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Nắng gắt như thêu đốt chẳng dễ cấm, rực rực rỡ rỡ muốn cháy vàng, đêm sáng ngoài rèm không người đến, gỗ linh xa vời chuyển xanh râm”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Mưa lâu chẳng tạnh nữa ngủ nữa tỉnh, có thể gọi là đất trời hợp cái đức, nhật nguyệt hợp cái sáng, bốn mùa hợp cái thứ tự, quỷ thần hợp cái tất xấu”. Sư bèn hét một tiếng, tiếp bảo: “Dừng, dừng. Trong quẻ đã thành lại cầu ngoài tượng”. Sư lại gõ cây gậy một cái, tiếp bảo: “Vừa rồi ném được sấm trời lớn mạnh, mà nay biến làm lửa đất sáng cùng”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Da trâu căng lộ trụ, lộ trụ kêu ti tỉ, lồng đèn vờ không biết, rỗng sáng lại tự chiếu. Cột điện mọt già gặm, nghe được cười ha ha. Tam môn nghiêng tai nghe, đến trên đánh chạy quanh, thí như cúc mồng mười, nở hết nào ai cần. A ha, ha, chưa hẳn hương thu một đêm tàn, chồm đấu nối trà chẳng đồng niêu”. Có lúc ở trong thất, Sư hỏi một vị Tăng: “Giặc lại phải đánh, khách lại phải trông, chỉ như nữa đêm canh ba, mặt người tợ giặc, mặt giặc tợ người, lại làm sao sống biện rành?”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Hang Quán m linh linh lung lung. Ðá Thái Bạch đinh đinh đông đông. Vườn tây rau sâu tợ chẳng kham ăn, cúc đông hoa nở tức không nhờ hồng. Hãy nói là ý Tổ hay ý kinh giáo? Giữa đường thọ dụng, thế đế lưu bố, nếu biện không ra thì Tuyết phong che phủ ngay thùng cơm, nếu biện ra được thì chịu dâng lễ bái đốt lồng tham”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Ðức Sơn có người vào cửa liền đánh, Lâm Tế có người vào cửa liền hét. Nói Lâm Tế hét, đầu gậy của Ðức Sơn điếc tai, lúc Ðức Sơn đánh dưới tiếng hét cửa Lâm Tế mù mắt. Tuy là một bóp một lay, trong đó gần cả toàn sống toàn chết”. Sư bèn hét một tiếng, gõ cây gậy một cái, tiếp bảo: “Dám hỏi cùng các người: Là sống hay là chết?” Ngưng giây lác Sư bảo: “Quân tử đáng tám”.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.