TS Tăng Đạo

Tiểu Sử

Danh Tánh TS Tăng Đạo -
Sanh#1Năm Sanh362
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối PhápTS Cưu Ma La Thập - Khai Tổ Thành Thật Tông Trung Hoa
Đồng Môn ♂️ TS Tăng Dực, ♂️ 0-TS Tuệ Tuân, ♂️ 0-TS Tăng Tung, ♂️ TS Tăng Nghiệp, ♂️ 0-TS Tăng Giai, ♂️ TS Đạo Ôn, ♂️ 0-TS Tăng Nhàn, ♂️ TS Đàm Vô Thành, ♂️ TS Tuệ An, ♂️ TS Đàm Giám, ♂️ TS Tăng Bao, ♂️ TS Tăng Bật, ♂️ TS Tuệ Quán, ♂️ TS Tuệ Nghiêm, ♂️ TS Tuệ Duệ, ♂️ TS Trúc Đạo Sanh, ♂️ TS Tăng Triệu, ♂️ 0-TS Đạo Tiêu, ♂️ TS Đạo Hằng, ♂️ TS Tăng Duệ, ♂️ TS Đàm Ảnh, ♂️ 0-TS Pháp Khâm, ♂️ 0-TS Tăng Tiên, ♂️ TS Đạo Dung, ♂️ 0-TS Tăng Lược, ♂️ 0-TS Tăng Tuân
Phối Ngẫu#1Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ TS Tăng Chung, ♂️ 0-TS Pháp Sủng, ♂️ 0-TS Tăng Uy
#2Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ TS Tăng Chung
Tịch#1Viên Tịch457

Hành Trạng

Tăng Đạo: Ngài là người Kinh Triệu, một tuổi theo thầy xuất gia học đạo. Thầy trao cho Ngài một quyển kinh Quán Thế Âm, Ngài đọc xong bèn hỏi thầy, kinh này có mấy quyển. Vị thầy muốn thử Ngài bèn nói chỉ có quyển này.

Ngài nói:

- Ðoạn đầu nói: Nhĩ thời Vô Tận Ý, cho nên biết trước đó đã có chuyện

Thầy Ngài rất vui rồi trao cho Ngài một bộ Pháp Hoa. Thế là đêm ngày Pháp sư xem xét nghiêm tầm văn hiểu sơ nghĩa. Vì hoàn cảnh nghèo thiếu đến nỗi không đủ đèn dầu, thường hái củi để đốt sáng mà đọc sách. Ðến năm mười tám tuổi học rộng nhớ nhiều, khí phách anh hào, thần cơ linh mẫn, cử chỉ nho nhã, hài hoà không ngỗ nghịch.

Ngài Tăng Duệ thấy vậy rất mến phục và hỏi rằng:

- Trong Phật pháp ông còn muốn nguyện gì nữa không.

Tăng Ðạo nói:

- Con còn muốn làm phó giảng cho Pháp sư.

Tăng Duệ nói:

- Ông mới đáng làm pháp chủ cho vạn người, đâu thể thay thế mà làm tiểu sư?

Cho đến khi thọ giới cụ túc thì sự hiểu biết của Ngài càng sâu sắc. Thiền, luật, kinh, luận đều thấu trọn tâm Ngài. Diêu Hưng kính trọng đức hạnh của Ngài kết làm bạn mà rất yêu kính. Thỉnh Ngài vào chùa ở chung với nhau, cho đến cùng ngồi chung xe về cung. Và dịch thuật kinh luận với ngài La-thập, đồng thời tham cứu nghĩa lý tường tận.

Tăng Ðạo vốn có sẳn phong thần lại gặp hội phiên dịch ở Quan Trung. Thế là cùng nhau thảo luận kinh điển, chọn lựa chơn tục rạch ròi. Ðồng thời trước tác bộ Thành Thật Tam Luận Nghĩa Sớ và Không Hữu Nhị Ðế Luận v.v... sau đó Tống Cao Tổ kéo quân về Tây chinh phạt Trường An. Bắt được quân chủ Ðãng Thanh ở Quan Trung, ông đã biết danh của Tăng Ðạo nên muốn gặp Ngài, đồng thời nói rằng:

- Tôi đã trông vọng Ngài đã lâu. Sao Ngài lưu lạc nơi xứ người.

Ngài đáp:

- Minh công rung từ một đến chín cái có tiếng kêu như lục lạc. Lúc này gặp nhau không tốt sao.

Cao tổ phất cờ trở về Ðông. Lưu Tử, Quế Dương Công, Nghĩa Chơn trấn nhậm Quan Trung. Lúc sắp chia tay vua nói vói ngài Tăng Ðạo rằng:

- Lưu còn nhỏ tuổi lại nhậm chức. Mong Pháp sư khéo giúp đỡ.

Nghĩa Chơn sau đó bị Bột Bột Hách Liên người Tây Lỗ bức hại. Ông chạy ra cửa nam thành Quan Trung, nửa đường bị loạn lạc, Xú Lỗ nhân đó đuổi ngựa theo sắp kịp. Ngài Tăng Ðạo dẫn theo mấy trăm vị đệ tử chặn đường lại. Nói với kẻ đuổi theo rằng:

- Lưu công đem chú này giao cho bần đạo trông nom. Nay sẽ lấy cái chết để tiễn đưa, mong đừng nhọc lòng đuổi theo bắt. Bọn giặc sợ cái phong thái của Ngài, bèn quay ngọn giáo trở lại. Nghĩa Chơn chạy trốn dưới lùm cỏ, ở trong đó không bị binh lính phát hiện và thoát nạn chết, bởi do công lao của ngài Tăng Ðạo. Cao Tổ rất cảm kích. Nhân đó lệnh cho con cháu nội ngoại của vua tôn trọng sư. Sau này lập chùa ở Thọ Xuân, tức chùa Ðông Sơn vậy. Thường giảng thuyết kinh luận. Học chúng hơn cả ngàn vị.

Hội Lỗ khoảng thời gian không lâu sau thì huỷ diệt Phật pháp. Tăng ni lánh nạn vào đó cả mấy trăm vị. Ông đều cung cấp cơm ăn áo mặc, có vị nào mất tại đất Lỗ, ông cũng thiết hội lập đàn cầu siêu, xót thương than thở. Ðến khi Hiếu Vũ Ðế lên ngôi, sai sứ đến thỉnh cầu, Ngài vội vàng tiếp chiếu chỉ ở chùa Trung Hưng kinh sư, xa giá của vua đích thân đến đón rước Ngài. Ngài Tăng Ðạo giúp Hiếu Vũ Ðế đổi lại ba giềng mối ban đầu. Ngài cảm động nhớ lại chuyện xưa, bùi ngùi khôn xiết. Vua cũng ngậm ngùi rất lâu, bèn sắc lệng ở chùa Ngõa Quan khai đàn giảng kinh Duy-ma, vua đích thân đến dự cùng với khanh tướng. Ngài Tăng Ðạo bước lên toà cao nói:

- Thuở xưa Phật thác sanh ở vương cung và thị hiện diệt độ ở song thọ, từ đó đến nay trải qua ngàn năm, nguồn sâu đã cạn hẳn, gió Nghiêu không thổi, Cấp việc điêu tàn, Lộc uyển hoang vu, chín mươi sáu phái ngoại đạo từ thấp vượt lên cao, chúng sanh trong tam giới cho nhà lửa là cõi nước bình yên. Ðâu ai biết rằng bậc thượng thánh rơi lệ, hàng đại sĩ bàng hoàng ư. Vì thế ta ngậm ngùi rơi lệ.

Tứ chúng thấy vậy biến sắc. Rồi Ngài lại bảo vua rằng:

- Hộ Pháp Hoằng đạo chẳng phải trên đế vương, bệ hạ nếu có thể vận dụng bốn tâm bình đẳng ngăn chặn hiểm nguy, phát triển điều lành, thì đất cát ngói đá ở đây đều biến thành cung trời tự tại. Vua tán thán thật lâu, thính giả đều vui mừng. Sau đó Ngài cáo biệt vua về Thọ Xuân mất ở Thạch Gian, thọ chín mươi sáu tuổi.

Lúc ấy có vị Sa-môn Tăng Nhân cũng là bậc thầy nổi tiếng đương thời, sánh cùng với ngài Tăng Ðạo. Có người hỏi ngài Tăng Nhân rằng:

- Pháp sư với ngài tăng Ðạo có quen không?

Ngài đáp:

Vị ấy với tôi cùng tôn Ngài La-thập làm thầy, khi chuẩn bị khai đàn giảng pháp thì ngài Tăng Ðạo nhập thất, tôi phải thăng đường. Tăng Ðạo có các vị đệ tử Tăng Uy, Tăng Âm v.v... đều giỏi Thành Thật Luận.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.