TS Trúc Pháp Thái

Tiểu Sử

Danh Tánh TS Trúc Pháp Thái -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối PhápTS Phật Đồ Trừng
Đồng Môn ♂️ TS Trúc Phật Điều, ♂️ 0-TS Pháp Tạc, ♂️ 0-TS Đạo Tiễn, ♂️ 0-TS Tăng Huệ, ♂️ 0-TS Pháp Tử, ♂️ 0-TS Pháp Thủ, ♂️ 0-TS Pháp Thường, ♂️ 0-TS Trúc Pháp Nhã, ♂️ 0-TS Trúc Phật Điền, ♂️ TS Pháp Hòa, ♂️ 0-TS Tu Bồ Đề, ♂️ ĐS Thích Đạo An
Phối Ngẫu#1Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ TS Trúc Đạo Nhất, ♂️ 0-TS Trúc Đàm Nhị, ♂️ 0-TS Trúc Đàm Nhất

Hành Trạng

Trúc Pháp Thái: Là người Ðông Hoàng, là bạn đồng học của ngài Ðạo An. Tuy tài biện không bằng mà tướng dung lại vượt hơn. Ngài cùng với Ðạo An tránh nạn đi đến Tân Dã. Ngài Ðạo An phân đồ chúng bảo Ngài dẫn về kinh. Khi từ biệt Ngài nói với Ðạo An:

- Pháp sư nghi quỹ đầy cả vùng Tây bắc. Hoằng giáo khắp cả Ðông nam, đạo thuật thì cả vùng Giang Hồ này đều trông vọng nơi Ngài. Ðối với cao hội tịnh nhơn, kỳ hạn tới mùa đông vậy. Từ biệt chia tay, Ngài cùng đệ tử là Ðàm Nhất, Ðàm Nhị cùng hơn bốn mươi người đi về Giang Ðông, giữa đường gặp bịnh phải dừng lại ở Dương Khẩu. Bấy giờ Hằng Uẩn đang trấn thủ Kinh châu, sai sứ đến cúng dường thang thuốc cho Ngài. Ngài Ðạo An lại bảo đệ tử là Tuệ Viễn, xuống kinh thăm bịnh. Pháp Thái vừa hết bịnh thì đến thăm Hằng Uẩn, Uẩn muốn Ngài lưu lại nói chuyện lâu dài, nên còn nói chuyện khách. Ngài vì bịnh chưa khỏi hẳn nên không thể ngồi lâu, mới lên xe trở ra và bảo người lên nói với Uẩn rằng:

- Vì bịnh mới bớt không thể ngồi lâu, sau này sẽ đến.

Uẩn liền đứng dậy chạy ra mời Ngài trở lại. Pháp Thái thân cao tám thước, phong tư tuấn tú, lời lẽ sâu xa, ngôn từ nhã nhặn.

Bấy giờ Sa-môn Ðạo Hằng lại có tài lực, thường chấp tâm vô nghĩa, đại hành nơi Kinh đô?

Pháp Thái nói:

- Ðây là tà thuyết nên cần phá trừ.

Thế rồi Ngài tập họp các bậc danh tăng lại và sai đệ tử là Ðàm Nhất ra vấn nạn. Căn cứ vào kinh luận và dẫn chứng ra để triết lý. Hằng dựa vào luận biện bằng miệng không chịu khuất. Hết ngày đó, đến sáng hôm sau lại có ngài Tuệ Viễn đến vấn nạn vài câu lý lẽ đều sắc bén. Ðạo Hằng tự biết nghĩa đồ sai khác, thần sắc hơi giao động, chưa biết phải đáp ra sao thì ngài Tuệ Viễn lại nói:

- Không nhanh mà mau, vì sao lại dùng cái thoi.

Mọi người đều cười lên. Nghĩa vô tâm từ đây bị phá.

Ngài Pháp Thái trụ ở chùa Ngõa Quan. Năm Tấn Thái Tông Hoàng Ðế Giản Văn rất kính ngưỡng, mấy lần cầu Ngài giảng kinh Phóng Quang, mở ra đại hội. Vua tự thân đến, các quan văn võ đều đầy đủ. Ngài Pháp Thái về hình vóc thì vượt hơn người, lưu danh bốn cõi. Ngày khai giảng tăng tục sĩ thứ đều tụ lại, cùng chư môn đồ đều đến. Các quan khanh cả ngàn vị. Chùa Ngõa Quan vốn là nơi lò đúc của Ngoạn công Mộ vương ở núi Hà Nội. Trong đời Tấn Hưng Ninh Sa-môn Tuệ Lực cải làm tự, lúc ấy chỉ có tháp đường mà thôi. Và khi ngài Pháp Thái ở thì sửa sang phòng ốc lại, tu lập chúng nghiệp. Vài ngày trước khi mất, ngài bỗng thấy không khỏe liền nói với đệ tử rằng:

- Ta sắp đi đây!

Năm Tấn Thái nguyên thứ mười hai Ngài tịch, thọ sáu mươi tám. Vua Tống Hiếu Vũ sắc chiếu chỉ nói:

- Thái Pháp sư đạo cao đức trọng, pháp truyền lưư cả tám phương. Ngài mất đi thật là để lại bao sự luyến tiếc thương xót. Nay đem mười vạn tiền lo tống táng và lo liệu các việc đầy đủ. Ðệ tử của ngài là Ðàm Nhất, Ðàm Nhị cùng bác thông kinh nghĩa, lại giỏi về Lão dịch, phong lưu cùng nổi tiếng đương thời với ngài Tuệ Viễn. Ðàm Nhị chết sớm. Ngài Pháp Thái khóc và nói:

- Trời táng Nhan Hồi vậy.

Ngài trước tác các phần Nghĩa sớ, cùng với Khích Siêu luận về Bản vô nghĩa, đều lưu hành ở đời. Hoặc có người nói:

- Thái là đệ tử của ngài Ðạo An là chẳng đúng.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.