Tiểu Sử
| Danh Tánh | 0-TS Giác A -
|
||
| Sư Thừa | #1 | Nối Pháp | Chưa Rõ |
| Nối Pháp | 0-TS Linh Ẩn Tuệ Viễn | ||
| Đồng Môn | ♂️ 0-TS Công An Tuệ Xung, ♂️ 0-TS Thượng Lam Liễu Thừa, ♂️ 0-TS Nghiêu, ♂️ 0-TS Tế Điên Thư Ký, ♂️ 0-Cư Sĩ Tri Phủ Cát Ðàm, ♂️ 0-Cư Sĩ Nội Hàng Tăng Khai, ♂️ 0-TS Sơ Sơn Như Bản, ♂️ 0-TS Đông Sơn Tề Vĩ | ||
Hành Trạng
3. Thượng nhân Giác A. Thượng nhân Giác A vốn người dòng họ Tất ở nước Nhật Bản. Năm mười bốn tuổi, Sư được độ thọ giới Cụ túc, tập học kinh điển Ðại Tiểu thừa rất có tiếng tăm. Năm hai mươi chín tuổi, gặp có thương buôn từ Trung đô đến nói bày sự hưng thạnh của Thiền tông, Sư mạnh dạng lôi kéo Pháp đệ là Sa-môn Kim Khánh theo thuyền biển mà đến, tay bưng lò hương lễ bái Thiền sư Phật Hải (Thiền sư Viễn) ở Linh ẩn. Thiền sư Viễn - Phật Hải hỏi Sư từ đâu đến, Sư bèn viết chữ để đối đáp. Sư lại viết rằng: “Nước tôi (Nhật Bản) không có Thiền tông, chỉ giảng các kinh luận của năm Tông. Quốc chủ không có dòng họ, hiệu là Kim Luân Vương. Ðến năm Gia Ứng thứ nhất (?) xả bỏ ngôi vua mà xuất gia tu học, tên là Hạnh Chân, lúc ấy vua vừa bốn mươi bốn tuổi, Vương tử vừa mới bảy tuổi, được lệnh nhận ngôi vua, đến nay đã năm năm, độ Tăng không tiến cử dâng nạp, mà chỉ là người giảng nghĩa cao sâu thì được ban cấp. Chúng tôi ngưỡng phục Thánh triều, nghe tên Thiền sư Viễn Công, nên đặc biệt đến nơi trượng thất lễ bái xin được truyền tâm ấn để độ bến mê. Vả lại, nêu tâm, Phật và chúng sinh là ba thứ không khác biệt, lìa tướng lìa ngôn, mượn ngôn từ mà hiển bày đó, thì Thiền sư khai thị như thế nào?” Thiền sư Viễn - Phật Hải đáp: “Chúng sinh hư vọng thấy Phật thấy thế giới”. Sư lại viết: “Vô minh nhân gì mà có?” Thiền sư Viễn - Phật Hải bèn đánh, Sư liến thỉnh mời Thiền sư Viễn - Phật Hải lên pháp tòa quyết nghi. Ðến mùa thu năm sau, Sư giã từ đến Kim lăng. Vừa đến bờ sông Trường lô, nghe tiếng trống, bỗng nhiên đại ngộ, mới chứng biết chỉ thú dạy răn của Thiền sư Viễn - Phật Hải, bèn xoay trở lại Linh ẩn, thuật năm bài kệ tụng nói về chỗ thấy của mình rồi mới giã từ trở về Ðông hải. Các bài kệ tụng đó là: - Thuyền biển đến cầu giáo ngoại truyền Muốn lìa thấy biết thoát lưới nôm Các phương tham khắp giày cỏ rách Ðầm lắng nước trong trăng tại trời. - Quét sạch dây leo và thấy biết Thư tay mang lại toàn thể hiện Sau đầu vừng sáng suốt Thái hư Ngàn cơ muôn cơ một lúc chuyển. - Ðiểm Diệu làm sao nói cùng người Té đất bật dậy tự rẽ rành Chợt nhiên đạp nhằm ruộng đất cũ Lấy áo trùm đầu riêng bước đi. - Câu chân diệt vọng vốn chẳng diệu Ngay vọng rõ chân thảy đều nhầm Ðáng cười Linh sơn dù lão già Ðang Dương vất xuống nát thìa gỗ. - Dựng tay quát hét thiếu bán đùa Nói phải nói quấy vào sình bùn Cắt đứt muôn sai thôi chỉ thú Một tiếng sáo về la la ly”. Thiền sư Viễn - Phật Hải ngợi khen giỏi, viết kệ tụng tặng cho Sư đi. Về đến nước Nhật Bản, Sư ở chùa Duệ sơn, kịp đến lúc Sư gởi thư thông báo nối dõi dòng pháp đến Trung Hoa thì Thiền sư Viễn - Phật Hải đã thị tịch.
