0-TS Dã Phụ Ðạo Xuyên

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Dã Phụ Ðạo Xuyên -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Tịnh Nhân Kế Thành
Đồng Môn ♂️ 0-TS Thụy Nham Như Thắng
#2Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Tịnh Nhân Kế Thành
Đồng MônN/A
#3Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Tịnh Nhân Kế Thành
Đồng Môn ♂️ 0-TS Thụy Nham Như Thắng
#4Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Tịnh Nhân Kế Thành
Đồng MônN/A

Hành Trạng

2. Thiền sư Ðạo Xuyên ở Dã phụ. Thiền sư Ðạo Xuyên - Thật tế ở Dã phụ tại Vô vi châu, vốn người dòng họ Ðịch ở Côn sơn. Mới đầu làm cung cấp của huyện, nghe Thủ tòa Khiêm ở Ðông trai vì các hàng đạo tục giảng nói pháp, Sư bèn đến nương theo đó tập học ngồi không biết nhọc mệt. Một ngày nọ nhân không tròn trách nhiệm, bị đánh roi, bỗng nhiên đang dưới roi gậy mà đại ngộ, Sư bèn từ chức, nương tựa theo Thủ tòa Khiêm. Thủ tòa Khiêm vì đổi tên cho Sư là Ðạo Xuyên. Vả lại bảo: “Xưa trước gọi ông là “Ðịch Tam” nay gọi là “Ðạo Xuyên”. “Xuyên” tức là “Tam” vậy. Ông có thể dựng đứng dậy rường cột, trọn rành mỗi việc. Ðạo ấy như Tăng thêm của Xuyên nếu buông ngã thì y như Ðịnh Tam xưa cũ vậy”. Sư ghi khắc vào Tâm. Khoảng đầu niên hiệu Kiến Viêm (1127) thời Nam Tống, thọ giới Cụ túc rồi, Sư du phương tham phỏng, đến Thiên phong cùng Bàn Am trò chuyện, có phong cùng Ðầu Am ngợi khen, Sư trở về nghỉ ở Ðông trai. Các hàng đạo tục càng kính trọng. Có người đem kinh Kim Cang Bát-nhã đến thưa hỏi, Sư vị đọc tụng đó, khiến hưng thạnh lưu truyền nơi đời. Ðến đầu niên hiệu Long Hưng (1163) thời Nam Tống, Ðiện Tuyển Trịnh Công vì tuổi cao nên chuyển dời đến Hoài tây, vừa lúc tại Dã phụ pháp tịch trống vắng nên nghinh thỉnh Sư khai đường giảng pháp. Lên giảng đường Sư bảo: “Các âm bóc hết một dương sinh, cỏ cây vườn rừng đều phát mầm, tuy có nạp Tăng không đáy bát, y nhiên cơm đầy lại canh đầy”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư nêu cử: “Một ngày nọ, Tuyết Phong lên tòa, nắm cây gậy, trông nhìn về phía Ðông, bảo: “Bên Ðông tận cùng”. Lại nhìn về phía Tây, bảo: “Bên Tây tận cùng, các người có biết chăng?” Lại ném cây gậy xuống, tiếp bảo: “Hướng đến trong đó hiểu lấy”. Xong, Sư bảo: “Bên Ðông trông nhìn xong, lại bên Tây, quán xét cây gậy lớp lớp nói đông lạnh, mang mưa một cành hoa rụng hết, chẳng phiền công tử tựa lan can”.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.