Tiểu Sử
| Danh Tánh | 0-TS Nam Hoa Tri Bính -
|
||
| Sư Thừa | #1 | Nối Pháp | Chưa Rõ |
| Nối Pháp | 0-TS Thái Bình Huệ Cần Phật Giám | ||
| Đồng Môn | ♂️ 0-Cư Sĩ Thư Ký Phát, ♂️ 0-TS Tạng Chủ Dung, ♂️ 0-TS Thiên Sơn Trí Tung, ♂️ 0-TS Phước Thánh Thâm, ♂️ 0-TS Khải Hà Sở Khiêm, ♂️ 0-TS Cốc Sơn Hải, ♂️ 0-TS Tịnh Chúng Liễu Xán, ♂️ 0-TS Linh Nham Họa, ♂️ 0-TS Đại Trung Tường Phù Hải, ♂️ 0-TS Bảo Tạng Bản, ♂️ 0-TS Long Nha Trí Tài, ♂️ 0-TS Lặc Đàm Trạch Minh, ♂️ 0-TS Bồng Lai Khanh, ♂️ 0-TS Hà Sơn Thủ Tuân, ♂️ 0-TS Văn Thù Tâm Đạo | ||
| Phối Ngẫu | #1 | Danh Tánh | Chưa Rõ |
| Pháp Tử | ♂️ 0-TS Nam Hoa Minh, ♂️ 0-TS Chánh Pháp Nguyệt, ♂️ 0-TS Thiên Ninh Pháp, ♂️ 0-TS Tứ Tổ Tông Triệu | ||
| #2 | Danh Tánh | Chưa Rõ | |
| Pháp Tử | ♂️ 0-TS Nam Hoa Minh | ||
Hành Trạng
2. Thiền sư Tri Bính ở Nam hoa. Thiền sư Tri Bính ở Nam hoa tại Thiều châu, vốn người ở Vĩnh khương đất Thục. Có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Việc này rất hy hữu kỳ đặc, chẳng ngại đương đầu nói, Ðông gần ruộng nhà ông, theo sắp được một cọc, chẳng chỉ xỏ sắc, cũng là ứng thời tiết. Nếu hỏi là Tông gì? Tám chữ chẳng dính phết”. Sư đánh vào thiền sàn một cái và xuống khỏi tòa. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Thường ngày nói, mỗi lúc cử, tợ đất chống núi là bao nhiêu, anh vũ Lũng tây được người gần, đại để chỉ vì hay biết nói, thôi nghĩ suy dính trệ bè bạn, người trí nhờ nghe mạnh dất lấy, lại có một bạn cũng rất kỳ, mèo con riêng biết bắt chuột già”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư nắm cây gậy quấy giữa khoảng không một cái, bảo: “Khuấy sông dài làm Tô lạc, tôm cua còn tự mắt trít ghèn”. Sư gõ cây gậy xuống một cái tiếp bảo: “Biến đại địa làm vàng ròng, cùng trời như trước sức cốt đỏ, vì lại tự mình không phần vì lại chẳng chịu nhận lấy. Trong đó có thể có kẻ mang đội đi được, ít nhiều người mất tiền mắc tội”. Sư lại gõ cây gậy xuống một cái tiếp bảo: “Có hiểu chăng? Ðến núi báu cũng phải mở mắt, chớ khiến bộn rộn tay không về”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Sắc xuân rực rỡ hoa đua nở, Tứ Duy hót lạc trăng núi Tây, Kiều-phạm-bát-đề thè dài lưỡi, đến việc rõ ràng nói cùng ai? Sư nghẹn hơi. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Mê chẳng tự mê, đối ngộ lập mê, ngộ không tự ngộ, nhân mê nói ngộ. Do đó, ngộ là thể của mê, mê là dụng của ngộ, mê ngộ cả hai đều không theo, trong ấy không riêng chung, không riêng chung đánh chẳng động. Tổ sư không đem lại. Lỗ mũi nặng ngàn cân”.
