Tiểu Sử
Hành Trạng
4. Thiền sư Pháp Thái ở Ðại quy. Thiền sư Pháp Thái - Phật Tánh ở Ðại quy tại Ðàm châu. Vốn người dòng họ Lý ở đất Thục. Từ nhỏ Sư tập học theo Nho giáo làm văn chương rất có tiếng tăm, bỗng nhiên nhàm chán thế tục, Sư xuất gia được độ thọ giới Cụ túc. Vân du khắp chốn tùng lâm, thân gần các bậc Lão túc. Ðối với Ngũ gia tông phái, Sư đều khéo thấu đạt gia phong đó, riêng đối với Thiền sư Viên Ngộ - Khắc Cần, Sư chứng đắc pháp tủy. Lúc Thiền sư Viên Ngộ đang ở Ðạo Lâm - Tương Sơn đều bảo Sư làm Thủ tòa. Ðến lúc ra đời hoằng hóa, Sư đến ở Ðức Sơn. Có lúc Sư chỉ dạy đại chúng rằng: “Tổ sư nói muốn được hiện tiền chớ còn thuận nghịch. Thích-ca Lão Tử là gì phá rách giày cỏ, một Ðại Tạng kinh giáo là giấy cũ lau chùi đồ bất tịnh. Ðạt-ma suốt chín năm ngồi xoay mặt vách tường ngủ gật chưa tỉnh. Các người, dưới da không máu, trong mắt không gân, bèn hướng đến trong đó tìm cái chén gì? Xin mỗi vị nên về nhà đi”. Lại có lúc Sư chỉ dạy: “Thôi, thôi, chẳng phải nói, pháp ta diệu khó lường, Thích-ca Lão Tử không nguyên do gì hướng đến trên đất sạch mà ỉa bừa bải, các kệ Tăng thượng mạn nghe thế thảy đều chẳng kính tin. Kia, kia là gã Trượng phu con, các người hướng đến nơi nào thấy Thích-ca Lão Tử? Nếu cũng thấy được vào cửa Ðức Sơn, chưa vào được thất của Ðức Sơn. Hãy nói thất của Ðức Sơn làm sao vào?” Ngưng giây lát, Sư bảo: “Ba mươi năm sau”. Lại có lúc Sư chỉ dạy: “Mở miệng có lúc hay chẳng mở miệng có lúc phải, lời thô và lời tế đều kết quy về Ðệ nhất nghĩa, Thích-ca Lão Tử chén bát phát tiếng, Ðạt-ma từ Tây vức lại tỏa mùi phẩn dơ, chỉ có trâu bò nước trước núi, thân phóng ra hào quang soi chiếu Ðại địa”. Lại có lúc Sư chỉ dạy: “Pháp chẳng vậy mà vậy, tối đi sáng lại. Ðạo chẳng phải vậy mà vậy, sấm vụt mưa tuông, ngay như được ngàn sông đua nhau rót, muôn hóc tranh nhau đổ, đầu núi sóng bạc tràn ngập trời, đất bằng người cá chung ở. Chớ hỏi mầm Ðạo tăng trưởng, đến nay trên đầu mênh mông, tuy là nước cừ thành, làm sao qua còn chẳng kịp? May mà mây cuộn mưa tan gió ngưng sóng dừng. Mặt nhật ngay giữa trời, muôn tượng đồng tốt mừng. Hãy nói một câu Ðại Công chẳng cắt làm sao sống? Nói. Ông lão miền quê chẳng biết sức Nghiêu Thuấn, tung tung đánh trống tế thần sông”. Có lúc Sư lại chỉ dạy: “Kiếm báu nắm lại bèn dùng, đâu có chậm nghi ngờ, lông mày bức dậy bèn đi, lại không xoay giúp, tất cả mọi nơi vọt nay rực xưa, hết thảy mọi nơi cắt đứt lưới lồng, chẳng phạm mũi nhọn cũng chẳng xoay lại soi xét. Riêng vưọt ngoài vật thì tạm đặt đó, lúc muôn cơ tan hết thì thế nào? Tháng tám mùa thu nơi nào nóng”. Lại có lúc Sư chỉ dạy: “Nghe tiếng ngộ đạo chưa khỏi nước dính trong lỗ tai, thấy sắc rõ tâm cũng là tung cát trong tròng mắt, ngay như được mảy may không chướng ngại, không hữu ngang bằng không bình, dưới tuyệt tự thân mình, trên không vin ngưỡng, riêng chóng chóng dứt tình trần, vút cao cao lìa phân biệt. Còn là việc bên kia, hãy nói việc bên này lại làm sao sống?” Thôi luyến đầm lạnh cây không ảnh, tạm nhìn tháng sáu hoa tuyết bay. Lại có lúc Sư chỉ dạy: “Ðộng thì ảnh hiện, giác thì băng sinh, chẳng động chẳng giác cây đất không khác. Nạp Tăng đến trong đó phải có một đường chuyển thân mới được. Nếu cũng chuyển được phân ba thành sáu, xướng chín làm mười, nhận nạp núi Tu-di nơi Hạt cải, ném Ðại thiên đến phương ngoài. Còn nếu chuyển không được đến hang quỷ núi khác chẳng khỏi là tinh linh”. Lại có lúc Sư chỉ dạy: “Thấu đạt nhân không pháp không, chưa xứng là gia phong Phật tổ. Hiểu được toàn dụng toàn chiếu, cũng chẳng phải yếu diệu của nạp Tăng. Ngay như phải đánh phá tù ngục, biết lấy một huyệt hướng thượng. Thế nào là một huyệt hướng thượng? Xuân lạnh lường cao lạnh cóng giết tuổi trẻ”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Niết-bàn không khác lối, phương tiện có nhiều môn”. Sư nắm lấy cây gậy, tiếp bảo: “Nhìn nhìn cây gậy của sơn Tăng, một miệng hớp hết nước Tây giang, biển Ðông cá chép nhảy vọt lên tấng trời ba ba, Ðế-thích tức giận nắm núi Tu-di đánh một cái vỡ vụn, Kiên lao Ðịa thần chấp tay tán thán rằng: “Trông xét kỹ pháp của Pháp vương, pháp của Pháp vương như vậy”. Sư nắm cây gậy đánh vào thiền sàn một cái rồi xuống khỏi tòa. Lại có lúc Sư bảo: “Với Ðức Sơn, hễ vào cửa bèn đánh đất bằng chất đống. Với Lâm Tế, hễ vào cửa bèn quát hét, không gió nổi sóng. Câu Chi chỉ dựng một ngón tay, chưa khỏi mập mờ, Tuyết Phong trục ra ba cầu rủ mưa lành đượm khắp, nước đủ Ðông cao, lúa xanh Nam điện, Nông phủ vỗ bụng, tiều phu cao ca. Gia phong Phật xưa nghiễm nhiên như cũ, ngay đó hiểu được cùng vui bình, giả như chưa được vậy chỉ biết việc đuổi qua trước mắt, bất chợt già từ trên đầu lại”.
