0-TS Tín Tướng Tông Hiển

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Tín Tướng Tông Hiển -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Chiêu Giác Thuần Bạch
Đồng Môn ♂️ 0-TS Long Khoảnh Hoài Tông, ♂️ 0-TS Thành Đô An Tượng, ♂️ 0-TS Thiết Tượng Tung
Phối Ngẫu#1Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Trung Phong Tổ Nguyên, ♂️ 0-TS Vân Đảnh Sư Ðán, ♂️ 0-TS Kim Thằng Văn
#2Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Trung Phong Tổ Nguyên, ♂️ 0-TS Kim Thằng Văn

Hành Trạng

1. Thiền sư Tông Hiển ở Tín tướng. Thiền sư Tông Hiển - Chánh giác ở Tín tướng, tại phù Thành đô, vốn người dòng họ Vương ở Ðồng xuyên. Thủa thiếu thời, Sư đỗ đạt Tiến sĩ rất có tiếng tăm, từng vẽ họa vốc nước khe để đùa vui, đến đêm lại suy nghĩ đó, bèn lấy nước lạnh bỗng nhiên đầy ngập phòng nhà, muốn múc đó mà chẳng thể được, và cảnh trần tự không, Sư tự bảo: “Lưới đời ta rách xé vậy”. Sư bèn đến nương tựa Thiền sư Thuần Bạch ở Chiêu giác bèn được độ xuất gia thọ giới Cụ túc, về sau Sư theo chúng phỏng tầm dự tham. Một ngày nọ Thiền sư Thuần Bạch bảo Sư: “Ðứng trên đỉnh núi cao, đi trong đáy biển sâu, ông làm sao sống hiểu?” Ngay lời nói ấy, Sư chóng tỏ ngộ bèn đáp: “Ðóng đinh mu chân vậy”. Thiền sư Thuần Bạch nắm cái phất trần lên và hỏi: “Cái này lại làm sao sống?” Sư cười một tiếng rồi đi ra. Sư chăm chỉ nương hầu suốt bảy năm. Sau đó, theo hướng Nam đến kinh Ðô, Sư giẫm trải qua Hoài chiếc. Về sau thấy Hòa thượng Diễn ở ngũ tổ đang ở tại Hải hội, Sư ra hỏi rằng: “Chưa biết chốt cửa khó qua cầu Triệu Châu, với cầu Triệu Châu tức không hỏi, còn thế nào là chốt cửa?” Thiền sư Diễn đáp: “Ông tạm ra đứng ngoài cửa”. Sư tiến tới một bước rồi đạp rút lui. Thiền sư Diễn bảo: “Ðã thời gian lâu uống trà ăn cơm, xưa nay cũng có người biết mùi vị”. Ngày hôm sau vào thất, Thiền sư Diễn bảo: “Ông tiện đem câu thoại hôm qua hỏi vị Tăng nào chăng? Ta hẳn đã biết chỗ thấy của ông vậy, chỉ là chưa qua được ở cửa Bạch vân”. Sư trân trọng bèn lui ra. Bấy giờ Thiền sư Viên Ngộ đang làm Thị giả. Sư bèn đem ý cửa Bạch Vân mà hỏi đó. Viên Ngộ bảo: “Ông chỉ nên ngay đó mà hiểu lấy”. Sư cười bảo: “Không phải tôi không hiểu, chỉ là chưa lão luyện, đợi thấy lão tài giỏi ấy cùng lý ấy hợp một lần bày”. Ngày hôm sau, Thiền sư diễn đến Thư Thành, Sư cùng Viên Ngộ tiếp cùng đi, vừa đến gặp Hưng Hóa, Thiền sư Diễn hỏi Sư: “Nhớ được từng gặp ở trong quận lại”. Sư nói: “Toàn lửa vừa đợi”. Thiền sư Diễn ngoảy nhìn lại Viên Ngộ và bảo: “Gã này lắm chuyện”. Từ đó có duyênm cùng Khế hợp, vân du Lô sơn trở về, Sư đem ngữ cú “Ðứng trên đỉnh núi cao, đi trong đáy biển sâu để thành đạt” mà hỏi Thiền sư Diễn. Thiền sư Diễn bảo: “Tôi từng đem lời ấy cật hỏi Tiên sư, Tiên sư bảo: “Ta từng hỏi Hòa thượng Viễn, Hòa thượng Viễn nói mèo có công nuốt máu, hổ có đức dựng dậy thây chết”. Chẳng phải người thấu đạt cội nguồn thì không thể đến đó”. Sư bèn nương hầu qua thời gian lâu. Thiền sư Diễn rất vui mừng mến quý. Sau giã từ theo hướng Tây trở về, nhân lúc Tiểu tham lại làm kệ tụng tiển đưa Sư rằng: “Xa quê hơn bốn mươi (40) năm, một lúc quên ngay tiếng Thục, Thiền nhân về đến Thành đô, rất kỵ chớ nói tiếng Lỗ. Bấy giờ Hòa thượng Giác (?) còn chưa bệnh tật gì, Sư lại đến nương hầu đó, tiếng tăm vang vọng rất lắm. Sư bèn ra ở Trường tùng, rồi chuyển dời đến ở Bảo phước, Tín tướng. Có vị Tăng hỏi: “Chư Phật ba đời, sáu đời các Tổ tất cả ra núm chuồng ấy chẳng được. Thế nào là núm chuồng ấy?” Sư đáp: “Vành miệng giếng”. Có lúc lên giảng đường, Sư nêu cử: “Ngưỡng Sơn hỏi Trung Ấp “Thế nào là nghĩa của Phật tánh?” Trung Ấp đáp: “Ta cùng ông nói cái thí dụ tức ông hiểu liền vậy. Thí như trong một ngôi nhà có sáu cửa sổ, bên trong có một con khỉ, bên ngoài có khỉ từ bên phía Ðông kêu tinh tinh, con khỉ liền ứng tiếng đáp lại, như vậy cả sáu cửa sổ đều có kêu đều có ứng”. Ngưỡng Sơn bèn lễ bái thưa: “Vừa được Hòa thượng chỉ dạy, tôi có cái chỗ nghi ngờ?” Trung Ấp bảo: “Ông có gì nghi?” Ngưỡng Sơn hỏi: “Nếu như lúc con khỉ bên trong ngủ, khỉ bên ngoài muốn cùng trông thấy lại làm sao sống?” Trung Ấp bèn xuống khỏi tòa, nắm tay Ngưỡng Sơn mà bảo: “Tinh tinh cùng ông cùng trông thấy rồi”. Sư bảo: “Các người cần thấy hai lão ấy chăng? Ta cũng vì các người nói cái thí dụ: “Trung Ấp rất tợ như người thầy giỏi biết về vàng, Ngưỡng Sơn đem lại một đống vàng khiến người thấy ấy trả giá, người thầy ấy cũng tính hết mức giá mà trả, gần thành đổi chác, bán vàng đến cùng, lại bù đắp thêm cân, người thầy ấy tuy mờ tối vui mừng, nhưng trong tâm chưa khỏi trộm nghi ngờ. Cớ sao? Nếu chẳng tinh tế làm định là giặc đút lót”. Xong, Sư bèn xuống khỏi tòa.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.