0-TS Bảo Hoa Phổ Giám

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Bảo Hoa Phổ Giám -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Lặc Đàm Khắc Văn
Đồng Môn ♂️ 0-TS An Thạch Vương Kinh Công, ♂️ 0-TS Bảo Phong Sở Nguyên, ♂️ 0-TS Thang Tuyền Thiền, ♂️ 0-TS Từ Vân Ðôn Nhã, ♂️ 0-TS Bắc Thiền Tuệ Chiêu, ♂️ 0-TS Cốc Sơn Hy, ♂️ 0-TS Thạch Sương Thiệu Kha, ♂️ 0-TS Ung Hy Ðạo Quang, ♂️ 0-TS Nam Đài Hồng, ♂️ 0-TS Tào Sơn Tuệ Ngôn, ♂️ 0-TS Bắc Thiền Duy Hiếu, ♂️ 0-TS Quang Hiếu Tuệ Mãn, ♂️ 0-TS Tượng Nhĩ Duy Cổ, ♂️ 0-TS Gia Hựu Vân, ♂️ 0-TS Gia Hựu Ðạo Dụng, ♂️ 0-TS Hoa Dược Anh, ♂️ 0-TS Lặc Đàm Phước Thâm, ♂️ 0-TS Tuệ An Tuệ Uyên, ♂️ 0-TS Song Khê Ấn, ♂️ 0-TS Siêu Hóa Tỉnh, ♂️ 0-Am Chủ Thạch Đầu Hoài Chí, ♂️ 0-TS Hoàng Bá Ðạo Toàn, ♂️ 0-TS Quy Sơn Duẫn Bình, ♂️ 0-TS Thanh Lương Ðức Hồng, ♂️ 0-TS Thái Bình An, ♂️ 0-TS Cửu Phong Hy Quảng, ♂️ 0-TS Thượng Phong Tuệ Hòa, ♂️ 0-TS Báo Từ Tấn Anh, ♂️ 0-TS Ngũ Phong Bản, ♂️ 0-TS Đông Sơn Phạm Ngôn, ♂️ 0-TS Pháp Vân Cảo, ♂️ 0-TS Văn Thù Tuyên Năng, ♂️ 0-TS Tuệ Nhật Văn Nhã, ♂️ 0-TS Thọ Ninh Thiện Tư, ♂️ 0-TS Đông Sơn Chí Càn, ♂️ 0-TS Đâu Suất Tùng Duyệt, ♂️ 0-TS Lặc Đàm Văn Chuẩn

Hành Trạng

13. Thiền sư Phổ Giám ở Bảo hoa. Thiền sư Phổ Giám - Phật Từ ở Bảo hoa tại phủ Bình giang. Vốn người dòng họ Chu ở Bản quận. Từ thuở bé thơ, Sư đã chẳng ăn dùng các thứ tanh nồng, đến nương tựa Sa-môn Trí ở chùa Cảnh đức mà xuống tóc xuất gia. Năm mười bảy tuổi, bắt đầu du phương, Sư đến bái yết Thiền sư Anh- Giác Ấn mà chẳng khế ngộ, bèn đến gõ thất của Chân Tịnh. Thiền sư Chân Tịnh nêu cử câu thoại của Thị giả Kiền ở Thạch sương mà hỏi Sư, bỗng nhiên Sư khế ngộ được, bèn làm kệ tụng rằng: “Cây khô không hoa đã mấy thu, mây riêng treo đầu cây vút, từ khi đánh bẻ sừng trâu đất, thẳng đến nay đây nước ngược dòng”. Thiền sư Chân Tịnh hứa chịu đó, bảo Sư làm Thị giả theo hầu khăn bát. Về sau, Sư tuân theo chúng, khai giảng pháp tại Bảo hoa, tiếp chuyển dời đến Cao phong. Có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Tham thiền riêng không kỳ đặc, chỉ cần ngay mạng căn người dứt si tình thoát, ngàn mắt chóng mở, như một trục xe từ đáy biển xanh, một vầng mặt nhật lên giữa cửa trời soi sáng khắp bốn thiên hạ, muôn sai ngàn khác đồng một lúc rõ hết, bèn có thể nắm kiếm báu Kim cang vương bảy tung tám hoành thọ dụng tự tại, há chẳng khoái ư? Nếu như Kiến Ðế chẳng phải chân thật, ảnh tượng phảng phất, tìm lời theo câu, nhân sự chỉ gọi của người, lừa già được khoái sống đi. Chẳng như gạn lắng duyên trần, dựng đứng xà cột cốt cách dính chút tinh thể, nghiên cứu giáo thừa bảy xuyên tám duyệt trăm xong ngàn đáng, hướng đến bên dòng nước dưới bờ rừng nuôi lớn Thánh thai cũng chẳng uổng nhận sự cúng dường của trời người, tuy là như vậy, nhưng nằm dưới Vân môn có cái hạn Thiết môn, lại phải dốc mạnh khí lực nhảy qua mới được. Ngay khoảng phỏng nghĩ rơi hầm lạc hố”. Sư bèn nắm cây phất trần đánh xuống thiền sàn một cái và xuống khỏi tòa. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Trăng tròn, cúi mong chư Phật ba đời, ly nô bạch cổ, mỗi mỗi dậy ở Vạn phước, giữa ngày đạm bạc không thể cùng mời, rất mong khoan dung bao quát, Lão thủy cổ ngưu những ngày gần đây cũng lắm bệnh lắm não, chẳng cam cơm nước gặp nhàm về chiều hòa gió ngay đó, hòa thân bèn ngã, bảo nó kéo cày mang bừa, ngay là lay đầu lắc óc, thật đáng thương tiếc muôn khoảnh ruộng tốt, đồng một lúc biến thành cỏ hoang”.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.