Tiểu Sử
Hành Trạng
3. Thiền sư Thiện Thanh ở Lặc đàm. Thiền sư Thiện Thanh ở Thảo đường - Lặc đàm tại phủ Long khánh. Vốn người dòng họ Hà ở Nam hùng châu. Mới đầu, Sư đến tham yết Thiền sư Triết ở Ðại quy nhưng không chứng đắc. Sau, Sư đến bái yết Hoàng Long. Thiền sư Hối Ðường Tâm nêu câu thoại gió và phướng để chỉ dạy, qua thời gian dài lâu mà Sư chẳng khế ngộ. Một ngày nọ, Thiền sư Hối Ðường Tâm hỏi: “Câu thoại về gió và phướng, ông làm sao sống hiểu?” Sư đáp: “Quýnh không nơi vào, xin Sư chỉ bày phương tiện”. Thiền sư Hối Ðường Tâm bảo: “Ông có thấy con mèo bắt chuột ư? Tròng mắt chẳng máy động, bốn chân ngồi xổm nơi đất, các căn thuận hướng, đầu đuôi thẳng một đường, phỏng chụp không gì chẳng trúng. Nếu ông thật có khả năng như vậy, tâm không duyên khác, sáu căn tự lắng, lẳng lặng mà rốt cùng chẳng mất một trong muôn ngàn”. Từ đó, Sư lắng yên dứt bặt mọi duyên, qua hơn một năm bỗng nhiên khế ngộ, bèn làm kệ tụng trình Thiền sư Hối Ðường Tâm rằng: “Tùy tùy tùy xưa xưa xưa, tùy tùy tùy sau không người biết, đêm về trăng tỏ trên núi cao, xưa nay chỉ là cái giặc ấy”. Thiền sư Hối Ðường Tâm gật đầu hứa khả. Sau đó lại bảo Sư rằng: “Ðắc đạo chẳng khó, hoằng đạo mới là khó, hoằng đạo còn ở chính mình, nói pháp vì người mới khó. Ðã rõ đượcđó, sau mới dốc sức thực hành. Phàm, các bậc Tông sư giảng nói pháp, trong một câu đầy đủ ba huyền, trong một huyền đầy đủ ba yếu. Nơi ông vào chân thật, được ngồi đắp y, xoay lui sau tự nhìn, tự nhiên bảy thông tám đạt vậy”. Sau đó, Sư nương ở tại đó bảy năm mới giả từ vân du tham phỏng khắp tùng lâm. Về sau, ra hoằng hóa, mới đầu Sư ở Hoàng long, cuối cùng chuyển dời đến Lặc đàm. Có vị Tăng hỏi: “Lúc Ngưu Ðầu chưa gặp thấy Tứ Tổ thì như thế nào?” Sư đáp: “Kinh ba biện bốn”. Lại hỏi: “Sau khi đã gặp thấy lại như thế nào?” Sư đáp: “Ðầu tro mặt đất”. Lại hỏi: “Rốt cùng như thế nào?” Sư đáp: “Một trường Ma-la”. Ngày khai đường giảng pháp, Sư lên giảng đường nêu cử Hòa thượng Viễn ở Phù sơn bảo rằng: “Muốn được Anh Kiệt chăng? Nhưng có bốn sự phải đầy đủ hoàn bị, mới hiển bày được đường tắt giẫm bước của Tông sư. Ðó là những gì? - Một là lỗ mũi Tổ sư. - Hai là đầy đủ tròng mắt Kim cang. - Ba là đủ nanh vuốt của sư tử. - Bốn là được kế chết sống của nạp Tăng. Cây gậy có được bốn sự như thế. Mới có thể tung hoành thay đổi hình thái, nhậm vận cuộn chuông. Vút cao người trời, vách đứng ngàn dặm. Thân như chẳng được như thế thì người giữ chết với Thiện Ðạo, bại quân nơi đất. Cớ sao gậy đánh người đá, quý bàn luận sự thật. Do đó đến trong đó chẳng được. Tu giang sáng rỡ, đồng trống mây ngưng, trúc lạc ngậm khói, núi xanh tỏa biếc. Gió mây đồng đến, trăng nước hòa soi. Một câu gồm thông đã tỏ rõ khô tàn”. Sư bảo: “Ngày nay, Hoàng Long xuất hiện nơi đời, gặp thời đến lúc cùng cuối, Phật pháp suy tàn, chẳng dùng lỗ mũi Tổ sư, chẳng dùng tròng mắt kim cương, chẳng dùng nanh vuốt sư tử, chẳng dùng cây gậy chết sống, chỉ có một cây phất trần lấy làm đường tắt giẫm bước, cũng có thể tung hoành biến đổi sắc thái, nhậm vận cuộn buông, cũng có thể vút cao trời người, vách đứng ngàn nhận. Có lúc gặp mạnh tức yếu, có lúc gặp quý tức tiện, nắm dậy thì quần ma ngầm vết, chư Phật Tổ mất dấu, buông đi thì hợp nước hòa bùn, Thánh phàm đồng vết. Hãy nói nắm dậy khéo buông đi khéo, đầu sao tơ chỉ theo ông mua, chẳng phạm sóng trong ý tự khác”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Sắc tâm không khác, đây kia không sai”. Sư lại dựng đứng cây phất trần tiếp bảo: “Nên gọi là phất trần thì vào địa ngục nhanh như tên bắn. Nếu chẳng gọi là phất trần thì có mắt cũng như mù, ngay đó thoát khỏi cả hai đầu cũng là trâu đen nằm chết nước”.
