0-TS Đại Trí Tề Liên

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Đại Trí Tề Liên -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối PhápTổ Thứ 45 - TS Phù Dung Đạo Giai - Ðời Thứ 8 Tông Tào Động
Đồng Môn ♂️ 0-TS Cảnh Sơn Cư, ♂️ 0-TS Thạch Môn Nguyên Dị, ♀️ 0-TSN Tây Kinh Ðạo Thâm, ♂️ 0-Cư Sĩ Ðề Hình Dương, ♂️ 0-TS Tề Châu Thiện Ứng, ♂️ 0-TS Tuệ Nhật Nam, ♂️ 0-Cư Sĩ Triều Thỉnh Thôi Công, ♂️ 0-TS Thiếu Lâm Giang, ♂️ 0-TS Linh Nham Ứng, ♂️ 0-TS Hợp Châu Giám, ♂️ 0-TS Ðại Trí, ♂️ 0-TS Đại Hồng Cung, ♂️ 0-TS Chiêu Đề Bảo, ♂️ 0-TS Long Môn Nam, ♂️ 0-Cư Sĩ Thái Phó Cao Thế Tắc, ♂️ 0-TS Phổ Hiền Thiện Tú, ♂️ 0-TS Lộc Môn Pháp Ðăng, ♂️ 0-TS Động Sơn Ðạo Vi, ♂️ 0-TS Bạch Thủy Tu Dĩ, ♂️ 0-TS Tư Thánh Nam, ♂️ 0-TS Tịnh Nhân Giác, ♂️ 0-TS Thiều Châu Hy Bô, ♂️ Tổ Thứ 46 - TS Đơn Hà Tử Thuần - Ðời Thứ 9 Tông Tào Động, ♂️ 0-TS Hương Sơn Pháp Thành, ♂️ 0-TS Bảo Phong Duy Chiếu

Hành Trạng

2. Thiền sư Tề Liên ở Ðại trí. Thiền sư Tề Liên ở Ðại trí tại Thành đô, vốn người dòng họ Mâu ở Trung giang; Ðồng châu. Từ thuở thiếu thời Sư đã có chí muốn thoát khỏi cảnh trần vẩn đục. Năm mười ba tuổi, Sư xuống tóc xuất gia nương ở Hộ Thánh thọ giới Cụ túc. Qua thời gian sau, sư đến thành đô nương tựa các giảng tịch Pháp Hoa, Bách Pháp. Lại thông rành Duy thức, đến đây thì vô lậu giới bất tư nghì thiện thường an lạc giải thoát đại mâu ni danh pháp. Sư liếc nhìn đó như có tỉnh ngộ. Vị Pháp sư ở đó chẳng thể khuất phục. Ở đó thời gian, Sư bùi ngùi thở dài mà bảo: “Ta bỏ nhà vì Ðại sự, câu nói trên giấy đây chỉ thí như họa vẽ mắt nhật mặt nguyệt đâu có ánh sáng ư?” Sư bèn bỏ đó theo hướng Nam vân du phỏng đạo, đến thỉnh hỏi Ðạo giả Tý ở khê. Tý rất mến trọng Sư, Sư lại đến bái yết các Thiền sư Diễn Chơn Như Triết ở Ngũ tổ, Túc Hối - Ðường Tâm ở Bách trượng. Ngày đêm tham khấu nhưng chưa có sự tỉnh phát. Có ngày đang ở tại Hối đường, có người từ đại chúng đến, nêu cử lời chỉ dạy đại chúng của Phù Dung. Nghe đó, Sư sinh lòng vui thích kính phục, bèn sang nương theo. Mới lần đầu tiên gặp gỡ mà như đã quen biết từ xưa trước. Một ngày nọ vào lúc sáng sớm, nghe tiếng Bảng, bỗng nhiên Sư đại ngộ, liền vội trình bày cùng Phù Dung, Phù Dung hứa khả đó, và bảo Sư trông coi kinh tạng, phân tòa giảng pháp, đãy dùi chóng thoát, mọi người ở các Tùng lâm quy hướng kính trọng, tiếng tăm Sư vang vọng. Sau đó không bao lâu, Sư trở về thăm thân thích. Nghe Phù Dung đến ở Tịnh Nhân, Sư lại sang nương tựa bèn dẫn đầu đại chúng, xuống Phù Dung đã ở tại dưới Liễu cốc, mà Phù Dung lấy Long tượng để ở vậy. Người đến hỏi pháp có đến muôn chỉ mà Sư mang giày cỏ ở ngoài cửa cũng như thế. Phù Dung từng nói với mọi người là: “Thủ tòa Liên là trâu đi hổ nhìn tài cơ sắc bén bung ngang, ngày sau sẽ hoằng dương Ðạo quyết của Tôi vậy”. Bấy giờ trong thiên hạ đang phát triển ở chùa Sùng hưng, tinh chọn người truyền pháp, Vĩnh hưng kinh lược sứ vương công tường tự, Ðô chuyển vận sử tiết công Thiệu Bành cho là Sư rất hợp nghi ở đó nên lễ kính thỉnh đặt. Sư mới chấp thuận sự cầu thỉnh ấy. Ở đó năm năm mà tiếng tăm Sư vang khắp, mọi người xa gần đều kính mộ. Xong, Sư chuyển dời ở Phổ ninh tại Tương dương. Ðầu niên hiệu Chính Hòa (1111) thời Bắc Tống, Sư theo hường Tây trở về quê cũ, xây dựng am Diệu phong Tướng lão. Thế rồi Thiên Bành thỉnh mời Sư đến ở Năng nhân. Lại cải đổi gọi là Ðài Tùy, Vô Vi ở Quảng hán, Siêu Ngộ ở Thành đô. Sau cùng đến ở Ðại trí. Ngày ở tại Ðại tùy, trong đồ chúng có người vọng tố cáo Sư lên Châu, Sư vẫn tự nhiên đến chờ đợi Hữu ty tra xét việc ấy, lúc sắp gia hình đánh đập, khi ấy bỗng nhiên đất trời tối mịt, chim nhóm từng đàn kêu réo trên cành cây, có con tự ném mình xuống đất. Châu tướng vô cùng kinh dị sợ hãi, Sư bèn được thoát khỏi nạn. Siêu ngộ ở tại hiên vũ chùa Ðại từ xếp bày như khu cửa hàng, thường đóng cửa ngồi yên, mọi chỉ động đều tuân theo giới luật, mọi người đều kính trọng. Nhưng Ðạo giá vốn đã quý trọng, các hàng tăng tục mong cầu biết mặt đều xoay lưng cùng trông nhìn. Khi ấy tuổi tác Sư đã lớn già và rất nhàm chán khổ nên bèn vất bỏ đó, đại chúng dốc sức níu kéo nhưng không thể lưu giữ được. Sư đó Ðại trí ở tại Tây giao Lâm Việt sầm uất có thể lấy làm nơi ẩn dật tuổi già, mới sắp bày tấu trình quan phủ. Khi ấy chế đặt sứ tịch công luôn dùng lễ khách tiếp đón Sư, Sư hoan hỷ chấp thuận đó. Qua tám năm, bạn thiền theo bóng đông nhiều thành Bảo xã. Nhưng từ đó, Sư ứng tiếp lại giản đơn vậy. Bỗng nhiên, Sư hiện tướng bệnh, có người đến thăm hỏi, Sư liền nói là “Tôi không khổ”. Rồi bỗng nhiên, Sư bảo cùng vị Tăng chủ sự rằng: “Hãy vì tôi mà thiết đặt chiếc kiệu lam, Tôi sắp đi đây”. Ðến sáng ngày, Sư dậy ngồi kiết già, nắm bút viết kệ, xong rồi lặng lẽ thị tịch. Lúc đó là ngày mồng 04 tháng 11 năm Thiệu Hưng thứ mười lăm (1145) thời Nam Tống, qua sau sáu ngày trà tỳ, thâu nhặt được hơn trăm viên xá-lợi đều có đủ năm sắc. Sư hưởng thọ bảy mươi ba tuổi, sáu mươi hạ lạp.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.