Tiểu Sử
Hành Trạng
7. Thiền sư Chí Nguyện ở Linh nham. Thiền sư Chí Nguyện ở Linh nham tại Chân châu. Có vị Tăng hỏi: “Giữa núi dưới rừng rất xứng gia phong của Ðạo nhân, nước biếc bên đình lại rõ việc Nạp tử. Ðó còn là không gió nổi sóng, chẳng lội qua sóng trào, xin Sư đáp câu thoại?” Sư đáp: “Mây bủa núi xa, mưa giọt sườn cao”. Lại nói: “Vài iếng khánh trong là chẳng ngoài, một cái người rỗi giữa đất trời”. Sư bảo: “Thạch nhân vỗ tay, Mộc nữ cười ha ha”. Lại nói: “Nằm cao nhà trống không một việc, mặc tình ngày nay cùng sáng sớm”. Sư bảo: “Bốn biển lắng trong Vương đạo tấu, nào phải lại dùng khổ đau đáu”. Lại hỏi: “Sáu lần sáu là ba mươi sáu, gió xuân động trúc dài, mới chẻ đàn không dậy, xin Sư khảy một khúc ?” Sư đáp: “Chẳng rơi lạc cung thương chủng giác vũ”. Lại nói: “Một tiếng xướng rõ ràng, mười ngón nổi gió trong”. Sư bảo: “Chẳng là trung lang soi xét lại đồng củi nhà quê”. Lại hỏi: “Thế nào là chẳng nghe, nghe đến việc đại chúng đều nghe?” Sư đáp: “Người biết âm ít”. Và Sư mới bảo: “Xem xem mây núi, lớp lớp đồng muôn cỏ xanh ùm tươi tốt. Khói bãi y y thuyền đơn vắng vẻ, lầu đài cao vợi điện tháp ánh ngời, pháp pháp không riêng, xưa nay ngầm suốt, chánh là lúc nào lại cùng giao phó ư?” Ngừng giây lát, Sư bảo: “Chẳng tại cúi đầu nghĩ lường khó được”. Sư lại bảo: “Kế sống của Sơn gia không lắm việc, ngay đó rành rẽ chẳng dùng thường, bày tòa nào dung biết và thấy, mặc tình quạ thỏ đi rồi lại. Các người có giao phó ư? Nếu giao phó được thì tâm vượn bỏ nhảy nhót, biển tánh ngừng sáng. Mây trắng núi xanh mặc tình tự nhiên, bờ tía bụi hồng, tùy duyên thỏa sướng. Nếu như là chưa hiểu rõ cội nguồn, rất kỵ tìm huyền xét diệu ngay nhiêu xét được thích thơm rõ ràng, dám bảo người ấy chưa thấu triệt”. Ngừng giây lát, Sư bảo: “Mặc giáo biển xanh biến, ứng chẳng đáp ông thông”. Sư lại bảo: “Móc cuộn mây tan, mặt nhật lên mặt nguyệt lặng, giữa rừng sâu chim ngâm nỉ non, trên đnh núi tiều phu. Hát ca bày biện. Ðông Nam Tây Bắc người xưa lại”. Sư hét một tiếng rồi bảo: “Chớ hướng bên ngoài sinh bói độ”.
