0-TS Phổ Mãn Minh

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Phổ Mãn Minh -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Trường Lô Ứng Phu
Đồng Môn ♂️ 0-TS Trường Lô Tông Dị, ♂️ 0-TS Trừ Châu Lâm, ♂️ 0-TS Đại Ngu Hỷ, ♂️ 0-TS Ngũ Phong Phổ Lương, ♂️ 0-TS Thọ Thánh Trọng Hồng, ♂️ 0-TS Ung Hy Thúc Tắc, ♂️ 0-TS Phổ Mãn Pháp Hải, ♂️ 0-TS Phổ Quang Hiến Chiêu, ♂️ 0-TS Bảo Lâm Trí Cao, ♂️ 0-TS Kiến Long Trí Nhân, ♂️ 0-TS Khai Tánh Giác, ♂️ 0-TS Tuệ Nhật Trí Giác, ♂️ 0-TS Càn Minh Bảo Tuệ, ♂️ 0-TS Pháp Bảo Đức Nhất, ♂️ 0-TS Hộ Quốc Thiệu Thông, ♂️ 0-TS Bảo Lâm Đạo Huy, ♂️ 0-TS Thọ Xuân Pháp Ngạn, ♂️ 0-TS Đẳng Giác Pháp Tư, ♂️ 0-TS Vân Nham Chí Nguyện, ♂️ 0-TS Bao Thiền Phổ, ♂️ 0-TS Long Bàn Đạo Thành, ♂️ 0-TS Lang Nha Tông Sơ, ♂️ 0-TS Hồng Tế Tông Di, ♂️ 0-TS Tuyết Đậu Đạo Vinh, ♂️ 0-TS Định Sơn Văn Ngạn

Hành Trạng

4. Thiền sư Minh ở Phổ mãn. Thiền sư Minh ở Phổ mãn tại Hấp châu. Có vị Tăng hỏi: “Mỗi Ðức Phật xuất hiện nơi đời đều ngồi một hoa. Ngày nay Sư xuất hiện nơi đời vì gì mà lên ngồi tòa đây?” Sư đáp: “Một mảnh mây hồng nổi, ngàn núi đất trải vàng”. Vì Tăng ấy nắm tọa cụ lên và hỏi: “Hãy nói có này là gì?” Sư đáp: “Chẳng dùng tơ đen chỉ gai”. Lại hỏi: “Thăm mặt cùng gặp tức chẳng hỏi, còn Thần quang sau đầu lược mượn xem?” Sư đáp: “Chẳng vay mượn”. Lại hỏi: “ Vì sao chẳng vay mượn?” Sư đáp: “Giặc là tiểu nhân”. Lại hỏi: “Xa vượt núi sông tức chẳng hỏi, còn ý Tổ sư Ðạt-ma từ Tây vức lại, việc ấy thế nào?” Sư đáp: “Ma-la trở về Tây vức giả từ Chấn đán đến nay còn tự cười cháu con”. Lại hỏi: “Thế nào là các Thánh vào đất ly rất không lợi tế?” Sư đáp: “Mặt xoay vách tường chín năm không phí sức, đượcda được tủy rất không đầu mối”. Và Sư mới bảo: “Gia phong Tổ ta đâu giẫm trải qua đường, mất tông tùy chiếu dụng tâm thô, một lời vì báo người tri âm, gần đây Nam Năng chẳng họ Lô”. Lại có lúc lên giảng đường, Trông nhìn cả đại chúng xong, Sư bảo: “Ngà móng một nắm cốt, lỗ tai hai mảnh da, từ đầu mãi đến nay, Thiền nhân còn chưa biết. Các nhân giả, chỉ gì hiểu được? Bên là xuất trần La-hán Anh linh trượng phu, nếu chưa như vậy thì Giang bắc Giang nam hỏi Vương Lão, một Hồ nghi trọn hồ nghi”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư trông nhìn đại chúng và bảo: “Một tay Phật, hai cẳng lừa, duyên sinh mỗi mỗi tự châm chước, ban ngày xuất hiện phương Ðông ban đêm rơi lặng phương Tây, đầu gạch rất dày, ngoáy mỏng manh, bày bày trước ba ba cùng sau cũng ba ba, chớ nói Văn Thù Vô Trước”.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.