Tiểu Sử
Hành Trạng
5. Thiền sư Phổ ở Bao thiền. Thiền sư Phổ ở Bao thiền tại Hòa châu. Có vị Tăng hỏi: “Sáng nay may gặp lên Tổ vị, Sư dùng pháp gì chỉ dạy kẻ mê tình?” Sư đáp: “Ðộc diệu không riêng, đối dương có chuẩn”. Lại nói: “Hoa đàm mới đầy khắp nơi tỏa hương”. Sư bảo: “Phần trên ông làm sao sống?” Lại nói: “Cự Linh lắc tay không lắm con, phân phá hoa sơn ngàn muôn lớp”. Sư bảo: “Hãy yên lặng”. Lại hỏi: “Thế nào là đại ý của Tổ sư Ðạt-ma từ Tây vức lại?” Sư đáp: “Mẫu đơn phải là ba xuân nẩy”. Lại hỏi: “Người học chưa hiểu?” Sư đáp: “Cúc vàng lại nở ngày mồng 09 tháng 09 năm khác”. Lại hỏi: “Thế nào tức tiện là nơi Hòa thượng vì người”. Sư đáp: “Sai nhầm”. Và Sư mới bảo: “Hồng cơ mới cắt, Ðại thí môn khai, phát sáng tuệ nhật ở trước núi, mở ngọc ly ở câu sau, toàn mở kho báu, đặt quyết các nghi ngờ, cắt thẳng muôn đường, tâm theo vạn hóa, hiện sực tự tại, tỏa lớn oai quang, khiến một ánh đèn phân chiếu khắp mười phương, mảnh trăng tỏa sáng cả muôn sông. Làm căn bản của Thánh phàm, làm nguyên do của mê ngộ. Diễn xướng một tiếng chóng trừ lưới nghi, bao hàm vạn hữu, kín trao các cơ. Tâm mắt đã mở, tròn sáng tự hiển bày, trí cùng sâu tối soi xét ứng dụng ngàn sai. Buông cuộn hiện tiền không gì chẳng là diệu dụng. Các nhân giả, hướng đến trong đó tiến cử được, gầm rống âm của sư tử, phấn phát thế của tượng vương. Vén dị kiến sai biệt, rõ khác đường buộc mở, làm bến bờ nơi biển khổ, nắm ấn báu của Pháp vương. Quyền hành trong tay, kiếng sáng trên đài, có thể dùng để dẹp tà giáp Thánh, có thể dùng để dứt ngụy còn chân, hiện một đường mà trong suốt, mở các tà mà thể diệu, tròn sáng chẳng phải ngoài, hiển bày một Linh, mở rộng nguồn vạn hóa, thẳng bày Lý chân không. Các nhân giả có hiểu chăng?” Ngừng giây lát, Sư bảo: “Ngời sáng đất trời không riêng chiếu, một đường tỏa sáng nơi nơi thông. Trân trọng”.
