Tiểu Sử
| Danh Tánh | 0-TS Tương Sơn Pháp Tuyền -
|
||
| Sư Thừa | #1 | Nối Pháp | Chưa Rõ |
| Nối Pháp | 0-TS Vân Cư Hiểu Thuấn | ||
| Đồng Môn | ♂️ 0-TS Từ Vân Cư Tuệ, ♂️ 0-TS Khai Bình Xử Lương, ♂️ 0-TS Tây Thiền Hoài Nghĩa, ♂️ 0-TS Tường Phù Pháp Châu, ♂️ 0-Am Chủ Thiện Quả Hoài Diễn, ♂️ 0-TS Nguyên Ẩn ở Quán Âm, ♂️ 0-TS Bao Thân Giản, ♂️ 0-TS Tường Phù Hiểu Nhu, ♂️ 0-TS Từ Vần Tu Tuệ, ♂️ 0-TS Trường Nhĩ Tử Lương, ♂️ 0-TS Sùng Phạm Dư, ♂️ 0-TS Hành Sơn Trừng Tín, ♂️ 0-TS Thiên Đồng Ðạm Giao, ♂️ 0-TS Khai Nguyên Oánh | ||
| Phối Ngẫu | #1 | Danh Tánh | Chưa Rõ |
| Pháp Tử | ♂️ 0-TS Tiến Phước Trung Thật, ♂️ 0-TS Cửu Phong Thù Phủ, ♂️ 0-TS Hưng Quốc Pháp Vân, ♂️ 0-TS U Cốc Hựu, ♂️ 0-Cư Sĩ Hiến Triệu Biến | ||
| #2 | Danh Tánh | Chưa Rõ | |
| Pháp Tử | ♂️ 0-TS Tiến Phước Trung Thật | ||
Hành Trạng
1. Thiền sư Pháp Tuyền ở Tương sơn. Thiền sư Pháp Tuyền - Phật Tuệ ở Tương sơn tại Kim lăng, vốn con dòng họ Thời ở Tùy châu. Có vị Tăng hỏi: “Nơi người xưa nói chẳng đến, xin Sư nói Sư nói?” Sư đáp: “Phu Tử vào Thái miếu”. Lại hỏi: “Người học chưa hiểu?” Sư đáp: “Xuân ấm cành liễu xanh”. Lại hỏi: “Thế nào là câu cấp thiết?” Sư đáp: “Lửa đốt lông mày”. Lại hỏi: “Tổ sư Ðạt-ma ngồi xoay mặt vách tường chín năm, ý chỉ như thế nào?” Sư đáp: “Nâng trời chống đất”. Lại hỏi: “Tiến lúc nào đi thì thế nào?” Sư đáp: “Lạc bảy rơi tám”. Lại hỏi: “Nhị tổ đứng tuyết phủ ngang eo ý chỉ ấy như thế nào?” Sư đáp: “Ba năm gặp một tháng nhuần”. Lại hỏi: “Vì sao phó pháp truyền y?” Sư đáp: “Thêm rượu đủ người nấu bán”. Lại hỏi: “Hoa sen lúc chưa ra khỏi mặt nước thì thế nào?” Sư đáp: “Tây-cù-da-ni”. Lại hỏi: “Sau khi đã ra khỏi mặt nước thì thế nào?” Sư đáp: “Ðại Thánh ở Tứ châu”. Lại hỏi: “Thế nào là đại ý của Tổ sư Ðạt-ma từ Tây vức lại?” Sư đáp: “Vị Tăng tóc dài dáng mạo xấu xí”. Lại hỏi: “Chưa xét rõ ý chỉ ấy như thế nào?’ Sư đáp: “Ðóng cửa sợ trời lạnh”. Lại hỏi: “Nam Thiền Kiết Hạ, tại sao tức tại Tương sơn giải hạ?” Sư đáp: “Các dông đều về biển hết”. Lại hỏi: “Thế nào là sự việc đồng một nhà?” Sư đáp: “Trong mộng đến quê nhà”. Có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Ðến chẳng đến, đi chẳng đi, dưới cẳng chân là núi Tu-di, sau đầu óc trụ chống trời, với đại tạng SỐ 2077 - TỤC TRUYỀN ÐĂNG LỤC, Quyển 11 11 chẳng thể hoàng truyền, với Phật nhãn chẳng thể trông nhìn. Chư vị Thiền đức, dần già gặp xuân hiểu tiếc xuân, hôm qua hoa bay rơi vô số”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư họa vẽ một tướng vòng tròn, đưa tay ấn lên đó và bảo: “Các vị có thấy chăng? Tròn trặn lìa núi biển, dần dần ra đường mây. Nếu các người chưa thấy, chớ nói Trưởng lão Nam Minh bày tướng lớn tức ở trên tòa vua hoa báu nghĩ nhớ thơ trăng rằm tháng tám. Còn nếu thấy được thì đêm nay một vòng tròn đầy, sáng sạch chẳng nơi nào không”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Cần đi chẳng được đi, cẩn ở chẳng được ở, đánh phá ải lớn tan, cởi liền khố nàng sinh, các nhân giả. Nếu đến ngày ba mươi tháng chạp, hãy nói dùng cái gì?” Ngừng giây lát, Sư bảo: “Tơ liễu theo gió từ Ðông từ Tây”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Người xưa là gì, Nam thiền chẳng là gì, người xưa chẳng là gì, Nam thiền tức là gì. Ðại chúng ủy tất chăng? Áo đơn Vương Bà ngắn, khăn vàng Lý Tứ dài”. Lại nhân Thánh tiết, lên giảng đường, Sư nắm cây gậy gõ xuống pháp tòa một cái và bảo; “Ðem công đức này hồi hướng cầu chúc Thánh thọ lâu dài”. Xong, Sư bèn xuống khỏi tòa. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Lúc mọi người muốn biết đường của Nam thiền, trước cửa có cây tùng lớn, dưới cẳng chân rõ ràng chẳng nhiều dấu vết. Không làm sao hành nhân nào đi, chớ mặc đi gấp xoay đầu nhìn lại, lầu đài khói tỏa nơi chuông ngân”. Nhân lúc tuyết xuống, lên giảng đường, Sư gọi đại chúng nhóm tập và bảo: “Có người nào thấy qua được sắc màu này chăng?” Ngừng giây lát, Sư tiếp bảo: “Văn Thù cười, Phổ Hiền sân, trong mắt không gân một đời nghèo bần, cùng gặp cuối đường nghỉ Quan đi. Dưới rừng nào từng thấy một người”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Khoái người một lời, khoái ngựa một roi, nếu tròng mắt lại định động, chưa khỏi dây gai buộc trong giấy. Dưới chân là đất, trên đầu là trời, chẳng tin chỉ xem trong khoảng tháng tám tháng chín, lá vàng rơi lả tả khắp núi non”. Ðến lúc tuổi già, Sư vâng phụng sắc chiếu thỉnh mời đến ở chùa Ðại tướng quốc, chùa thiền Trí hải. Sư hỏi đại chúng: “Ðến Trí hải, dừng ở Tương sơn đi đến nhà ai?” Ðại chúng im lặng không ai trả lời. Sư đòi lấy bút viết bài kệ rằng: Phi Phật phi tâm nhọc nghĩ bàn Ðược da được tủy dối thương lường Sắp đi, trân trọng các Thiền bạn Ngoài cửa ngàn núi đang lắng chiều”. Viết xong, Sư an tọa mà thị tịch. SỐ 2077 - TỤC TRUYỀN ÐĂNG LỤC, Quyển 11 11
